Ký Túc Xá Không Số Phòng
Vô Danh Cư Sĩ·50 chương·0 đọc
Trần Ngọc Linh, mười tám tuổi, con công nhân khu công nghiệp Bến Tre, cầm suất học bổng "Vượt Khó" được xếp vào phòng 711 tầng 7 dãy Nguyệt Quế, khu ký túc xá phía Đông của Đại học Hưng Đạo. Đêm đầu tiên cô phát hiện tấm biển số dán ở cửa không phải sơn: nó là một lớp ánh sáng mờ, run rẩy mỗi khi trong phòng có ai nói dối. Ba người ở cùng — Hạo giấu một khoản nợ gia đình, Thư luôn cười để không ai hỏi thêm, và Bách, người biết luật này từ trước — dần hiểu ra: mỗi kỳ chuyển giao, con số trên biển được đo lại bằng mức độ THẬT của cả nhóm. Ai diễn, con số mờ một nét. Hết nét, phòng bị "gộp" theo đúng thủ tục ký túc xá vẫn làm thật ngoài đời, và bốn người bị rải mỗi đứa một tòa, không bao giờ ở cùng nhau nữa. Cái giá không phải tính mạng, mà là thứ họ chưa từng có: một nơi thật sự nhớ mặt họ. Đứng sau luật không phải một vị thần rảnh rỗi, mà là bà Tư — người quản lý tầng 36 năm nay — người từng là một trong bốn cô gái ở phòng 707 năm 1988, và từng im lặng cho tới khi mất sạch. Một câu chuyện ấm, chậm, có thật, và không ai chết.
Vô Danh Cư Sĩ
Tác giả · Xem hồ sơ →
Không rõ gốc tích, chỉ để lại chữ. Đi qua trinh thám, huyền sử, viễn tưởng lẫn dã sử — không trung thành với một thế giới nào, chỉ trung thành với câu chuyện đang kể.
Danh sách chương (50)
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.