🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tôi không nhớ chính xác đêm nào biển số phòng tôi mờ lần đầu, chỉ nhớ lúc đó tôi đang cười, và cái

cười ấy không phải thật. Nhưng trước khi kể tới đêm đó, tôi phải kể về buổi trưa tôi xuống xe đò ở

bến, tay ôm cái ba lô bạc màu đã theo tôi qua năm lần chuyển nhà, đứng trước cổng khu ký túc xá

Đông với cái nắng tháng Tám dội thẳng lên đỉnh đầu.

Tôi là Trần Ngọc Linh, mười tám tuổi, quê Giồng Trôm, Bến Tre. Má bán bún ở chợ xã, ba làm xưởng

chỉ xơ dừa. Tôi cầm suất học bổng Vượt Khó, ngành Công nghệ Thực phẩm, và một tờ giấy báo phòng

ghi rõ: phòng 711, tầng 7, dãy Nguyệt Quế.

Bến xe đông nghẹt tân sinh viên. Tôi đi theo bảng chỉ dẫn, qua hai cái sân rộng có cây phượng chưa

ra hoa, tới một dãy nhà mười bốn tầng cũ hơn hẳn mấy dãy xung quanh, tường ố màu, ban công hoen rỉ

từng lớp sơn. Bảo vệ ở cổng nhìn tờ giấy tôi đưa, gật đầu, chỉ tay lên trên: "Dãy Nguyệt Quế đó

con, thang máy phía trong, tầng 7 đi bộ cũng được, không xa."

Tôi chọn đi bộ. Không phải vì tiết kiệm tiền điện thang máy, dù cũng đúng vậy, mà vì tôi cần vài

phút để chuẩn bị tinh thần. Đây là lần thứ sáu tôi dọn tới một chỗ ở mới trong đời, và lần nào

cũng vậy, tôi tự nhủ mình sẽ không mong chờ gì nhiều. Nhà thuê theo khu công nghiệp ba má chuyển

năm lần trước đó, có chỗ ở chưa đầy nửa năm đã dọn đi. Tôi học được cách không gắn với tường nhà,

không gắn với hàng xóm, chỉ gắn với cái ba lô mình mang theo.

Cầu thang tầng 7 hẹp, tay vịn sắt lạnh, mùi ẩm mốc lẫn mùi sơn cũ. Cửa phòng 711 nằm cuối hành

lang, gần cửa sổ nhìn ra sân sau có mấy dây phơi đồ chằng chịt. Tôi đứng trước cửa, nhìn tấm biển

số dán ngay chính giữa, và có một giây tôi khựng lại: nó không giống biển số mica hay biển sơn tôi

từng thấy ở những phòng trọ cũ. Ánh sáng từ nó hơi khác, mờ mờ như có một lớp sương rất mỏng phủ

lên trên hai chữ số. Tôi đưa tay dụi mắt, nghĩ chắc do nắng ngoài kia hắt vào, rồi đẩy cửa bước

vào.

Trong phòng có một người con trai đang ngồi xổm cạnh cái quạt trần tháo rời để trên sàn, tay lấm

đầy dầu nhớt, cạnh đó là hộp đồ nghề mở toang. Anh ngẩng lên nhìn tôi, không có vẻ ngạc nhiên mấy.

"Ở đây hả?" Anh hỏi, giọng cộc mà không khó chịu.

"Dạ, phòng 711." Tôi đưa tờ giấy báo ra, dù chẳng cần thiết.

"Ừ đúng rồi. Tao Hạo, ở giường sát cửa sổ." Anh đứng dậy, tay quệt vào quần jean, rồi không đợi

tôi nói gì đã bước tới xách phụ tôi cái vali nặng nhất. "Cái quạt này hư hai hôm nay, chắc tối nay

sửa xong. Mày để đồ giường trong góc kia, còn trống."

Tôi theo tay anh chỉ, thấy một cái giường tầng còn nguyên nệm trần, và một cái giường khác đã có

người ở, chăn gối xếp gọn, trên đầu giường dán vài tờ giấy note nhỏ màu hồng.

Đúng lúc đó, một cô gái từ ban công bước vào, điện thoại vẫn đang cầm trên tay, màn hình sáng cảnh

gọi video. "Dạ mẹ ơi con nói chuyện lát nữa nha, có bạn cùng phòng mới tới nè!" Cô cười thật tươi

với màn hình, tắt máy, rồi quay sang tôi, nụ cười vẫn y nguyên như vậy, không đổi một chút nào.

"Chào bạn, mình Thư, Vũ Anh Thư, học Ngôn ngữ Anh. Bạn mới tới hả, cute quá trời, để mình phụ dọn

đồ cho."

Tôi chưa kịp trả lời, cô đã cầm lấy túi đồ nhỏ trên tay tôi, xếp lên giường trống, miệng vẫn nói

liên tục về đủ thứ chuyện: trường học, quán ăn gần cổng, cái quạt hư của Hạo. Tôi đứng giữa phòng,

nghe hai giọng nói đan vào nhau, cảm giác lạ lẫm dần tan bớt.

Buổi chiều trôi qua với việc dọn đồ, xếp giày ở cửa (tôi xếp ngay ngắn thành hàng, thói quen từ

nhà chật ba má hay dặn để chỗ cho người khác đi, còn Hạo với Thư để lộn xộn, mỗi người một kiểu),

ăn cơm hộp mua ở căng tin. Tới tối, khi cả phòng đã yên, tôi ngồi ở mép giường, gọi điện về nhà.

"Con ổn hôn con?" Giọng má vang lên, xa xa có tiếng chợ.

"Dạ con ổn lắm, phòng đẹp, bạn cùng phòng cũng dễ thương." Tôi nói, giọng cố giữ vui vẻ, dù bụng

đang cồn cào nhớ nhà, dù tôi vẫn chưa quen với cái mùi ẩm mốc của cầu thang, chưa quen tiếng quạt

trần rè rè phía trên đầu.

"Ừ, con nhớ giữ sức khoẻ, đừng thức khuya."

"Dạ." Tôi cúp máy, nằm xuống giường, nhìn lên tấm nệm trên đầu.

Đúng lúc đó, ngoài cửa, tấm biển số 711 khẽ rung lên một nhịp rất nhẹ, như có ai vừa chạm ngón tay

vào một mặt nước đang yên. Tôi không thấy, vì cửa đã khép, nhưng đêm đó, trong giấc ngủ chập chờn

đầu tiên ở một nơi hoàn toàn xa lạ, tôi mơ thấy một thứ ánh sáng mờ đang chờ mình học cách đọc nó,

dù lúc ấy tôi còn chưa biết mình vừa nói dối câu đầu tiên trong một nơi biết đọc lời nói dối.

Hết Chương 1

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 2
Tiếp →