
Lâm Nguyệt hai mươi chín tuổi, may áo cho người mất ở một thị trấn bên sông. Nghề này có một luật tối cổ: chỉ khâu áo cho người đi thì không được thắt gút. Cô biết luật đó. Cô vẫn thắt — mỗi cái gút kéo cô về đúng thời khắc chấp niệm của người chết, và ăn của cô một phần dương khí. Cô đếm gút trên một cuộn chỉ đen, và nói với mọi người con số ấy còn nhỏ. Phản diện của truyện không phải con ma, mà là một xưởng áo liệm may máy giao trong hai giờ, ba trăm nghìn một bộ, hợp pháp, nộp thuế, tài trợ chùa.
Vô Danh Cư Sĩ
Tác giả · Xem hồ sơ →
Không rõ gốc tích, chỉ để lại chữ. Đi qua trinh thám, huyền sử, viễn tưởng lẫn dã sử — không trung thành với một thế giới nào, chỉ trung thành với câu chuyện đang kể.
Danh sách chương (52)
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.