🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Quán bún của chị Lành mở lại đúng ngày thứ ba sau đám tang, không phải vì hết buồn mà vì nhà còn nợ tiền hàng, nghỉ lâu không được. Cô ghé qua lúc quán vắng khách, giữa buổi sáng, ngồi vào cái bàn nhựa kê sát vách, gọi một tô nhỏ.

Chị bưng ra, mắt vẫn còn quầng thâm nhưng tay đã lại thoăn thoắt như thường ngày, chan nước dùng, rắc hành, đặt xuống bàn không một lời thừa.

"Cô ăn thử coi vừa miệng không, mấy hôm nay em nấu nước dùng hơi khác tay mẹ em, sợ nhạt."

Nguyệt gắp một đũa, húp thử nước. Không nhạt. Nếu có ai khác ngồi cạnh mà nếm cùng thì chắc sẽ bảo mặn vừa phải, đậm đà là khác. Nhưng với cô, nó chỉ là một thứ nước ấm chảy qua lưỡi, không vị gì rõ rệt, như húp nước lã có màu.

Nguyệt im lặng, với lấy chai nước mắm để cạnh, rưới thêm một vòng vào tô. Chị Lành nhìn, hơi ngạc nhiên.

"Cô chan mặn dữ vậy? Con nít nhà em ăn nhạt hơn cô mà cô còn chê mặn hoài."

"Quen miệng vậy." Cô đáp gọn, húp thêm một đũa. Vẫn nhạt. Cô rưới thêm lần nữa. Chị đứng nhìn, không nói gì, có lẽ nghĩ khách mỗi người một khẩu vị, không ai giống ai.

Có tiếng xe máy dừng trước quán, rồi một người đàn ông bước vào, áo đồng phục màu xanh đậm của nhà tang lễ huyện, dáng cao, ít nói, gương mặt kiểu người quen làm việc với giấy tờ hơn với chuyện trò. Anh gật đầu chào chị Lành, rồi thấy cô, khẽ nhếch mép — cái gật đầu của người quen biết nhau đã lâu, không cần vồn vã.

"Doãn." Cô gọi tên, đẩy ghế bên cạnh ra hiệu anh ngồi.

"Cô đang ăn, tôi không làm phiền." Doãn không ngồi, đứng khoanh tay bên cạnh bàn, giọng thẳng vào việc như mọi lần. "Bốn giờ mười chiều nay xe tang tới nhà bà Mão, tôi lái. Cô liệu áo xong chưa?"

"Xong trong ngày." Cô gật. "Bốn giờ tôi mang tới trước, kịp giờ liệm mai."

"Được." Anh liếc chị Lành một cái, thấy chị đang bận múc bún cho khách mới vào, mới quay lại nói tiếp với cô, giọng hạ thấp hơn một chút. "Cô đi đường nào tới đó?"

"Đường thường, qua chợ rồi vòng ngõ."

"Đừng đi tắt qua đoạn bãi." Anh nói, dứt khoát như đang nhắc một quy định công việc chứ không phải lời khuyên. "Đoạn đó tối hay có người đi lang thang, xe tôi chạy qua mấy lần thấy không ổn. Cô đi một mình, cẩn thận hơn."

"Tôi biết đường đó lâu rồi, có sao đâu." Cô cười nhẹ, húp thêm đũa bún, vẫn không thấy vị mặn mình vừa rưới thêm vào.

"Biết đường không có nghĩa là an toàn." Doãn đáp, không cười lại, ánh mắt anh có gì đó nghiêm hơn mức câu chuyện cần. "Thằng Sanh giao hàng cho Vĩnh An, tuần trước chạy xe qua đoạn đó ban đêm, về kể với tôi là thấy có người đứng sát mé nước, gọi không thưa. Tôi chạy qua lại mấy lần sau đó, chẳng thấy gì cả. Nhưng không thấy không có nghĩa là không có, cô hiểu ý tôi không."

"Anh mà cũng tin mấy chuyện đó à?" Cô hỏi, nửa đùa nửa thật. Doãn là người thực tế nhất trong đám người cô quen, không mê tín, không cúng bái gì ngoài phận sự.

"Tôi không tin cái tôi không thấy, nhưng tôi cũng không dám chắc là không có." Anh nhún vai, giọng vẫn cụt lủn như thường lệ, có chút gì đó gằn xuống ở câu sau. "Cô là người thấy được mấy thứ đó, cô còn cẩn thận hơn tôi mới phải. Thôi, cô cứ đi đường chợ. Tôi nói vậy thôi."

Anh không đợi cô đáp lại, quay người bước ra, nổ máy xe đi thẳng.

Nguyệt ngồi lại một mình với tô bún đã nguội bớt. Chuyện người đứng sát mé nước, gọi không thưa, cô không lạ. Cô chỉ chưa từng nghe ai kể về nó ở đoạn bãi ấy vào đầu mùa nóng như năm nay. Mấy năm trước còn phải tới quãng tháng bảy mới có, mà cũng chỉ một hai người, đứng xa, không vào tới đường cái.

Chị Lành từ trong bước ra, nhìn theo bóng xe khuất sau góc chợ, rồi ngồi xuống ghế đối diện cô, giọng chợt trầm xuống, khác hẳn cái tất bật lúc nãy.

"Cô Nguyệt này. Em kể cô nghe cái này được không, em cứ thấy nó cứ vướng trong bụng mấy hôm nay."

"Chị nói đi."

"Lúc mẹ em còn sống, độ này năm ngoái, có bữa mẹ em ngồi gói bánh, tự nhiên nói một câu em không hiểu." Chị nhíu mày, cố nhớ cho đúng. "Mẹ bảo, sống mà giữ chặt cái gì đó cho riêng mình quá, tới lúc chết cũng không buông ra được. Lúc đó em tưởng mẹ nói bâng quơ, giờ nghĩ lại thấy hơi rợn."

Nguyệt đặt đũa xuống, không trả lời ngay. Câu đó nghe không giống một câu bâng quơ chút nào. Nó nghe như một người đang tự nói với chính mình về một điều họ biết rõ mình đang làm, nhưng không đủ can đảm dừng lại.

"Chị nhớ mẹ nói câu đó trong hoàn cảnh nào không?" Cô hỏi, cố giữ giọng bình thường.

"Không nhớ rõ lắm. Hình như đang gói bánh chưng gần Tết, có nhắc tới bà Mùi gì đó, em cũng không biết bà Mùi nào, chắc bạn cũ của mẹ." Chị lắc đầu, rồi như sực nhớ ra việc, đứng dậy. "Thôi kệ, chắc em nghĩ nhiều quá. Cô ăn xong chưa, em lấy thêm bánh quẩy cho cô ăn kèm."

Nguyệt gật. Mắt cô vẫn còn dán vào khoảng không nơi chị vừa ngồi.

Bà Mùi. Chị Lành không biết bà Mùi nào. Còn cô thì vừa nghe cái tên ấy tối hôm trước, trong một căn phòng chỉ mình cô nghe thấy, từ miệng chính mẹ chị.

Người sống nhớ một cái tên mà không biết nó là ai. Người chết giữ đúng cái tên ấy tới lúc không đi được. Ở giữa hai đầu đó là chỗ cô ngồi, húp một tô bún không có vị.

Hết Chương 4

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 5
← TrướcTiếp →