Cửa sau tiệm có tiếng động nhẹ, kiểu tiếng động của người cố tình đi khẽ mà vẫn làm lộp cộp cái chốt cửa gỗ. Cô không cần ngoái lại cũng biết là ai.
"Cô đang khâu áo cho bà Mão đúng không?" Hạnh chui qua khe cửa, cặp sách vẫn đeo sau lưng, đồng phục còn chưa kịp cởi. "Con nghe tụi bạn nói ngoài chợ ai cũng biết rồi."
"Con về nhà đi. Bố mẹ con giờ này chưa về đâu, con tự vào tiệm cô làm gì." Cô không ngẩng lên, tay vẫn giữ nhịp lên kim đều đặn trên vạt áo trước, đường chỉ chạy song song với đường phấn kẻ sẵn.
"Con làm bài xong rồi mới qua." Hạnh kéo ghế, ngồi xuống đối diện, chống cằm nhìn cô làm việc với vẻ say mê không giấu giếm. "Cô cho con xem cách xỏ kim thôi được không? Chỉ xỏ kim thôi, con không đụng vào áo."
"Không." Cô cắt ngắn, giọng không có chỗ để cãi. "Cái này không phải trò chơi, Hạnh."
"Con biết chứ, con đâu có đùa." Con bé hơi cong mày, giọng có chút ấm ức. "Con muốn học thật. Con đọc hết cả cuốn sổ cũ của bà nội rồi, cuốn để trong hòm gỗ ấy, cô tưởng con không biết chỗ à."
Tay cô khựng lại đúng một nhịp trên đường kim, rồi tiếp tục ngay. Cô giữ cho mặt mình không đổi. Việc đó cô làm được, cô tập cả đời rồi.
"Sổ nào?"
"Cuốn sổ chép tay, chữ bà nội, có mấy trang ghi kiểu công thức gì đó con không hiểu." Hạnh nói, tự nhiên như đang kể chuyện học bài. "Con đọc gần hết rồi, chỉ có mấy trang cuối chữ bị mờ, chắc tại ẩm mốc, con đọc không ra."
"Con lấy sổ đó ở đâu ra." Cô đặt kim xuống, lần đầu trong buổi chiều nhìn thẳng vào mắt nó. Giọng cô không lớn, nhưng có cái gì đó khiến con bé hơi chùn vai lại.
"Trong hòm gỗ dưới gầm giường cô, hôm nọ con qua chơi, cô đi lấy hàng, con... con chỉ tò mò thôi." Nó cúi mắt xuống bàn, tay vân vê góc áo đồng phục. "Con không lấy gì đi cả, con để lại chỗ cũ mà."
Nguyệt thở ra một hơi dài, không phải để trấn tĩnh nó mà để trấn tĩnh chính mình. Cuốn sổ đó là của mẹ cô. Những trang cuối bị mờ không phải vì ẩm mốc — mẹ cô viết bằng thứ mực riêng, chữ chỉ hiện rõ dưới một điều kiện nhất định mà tới giờ cô cũng chưa từng thử làm cho ra. Cô có lý do để không thử.
"Từ giờ con không được tự ý vào phòng cô khi cô không có nhà. Nghe chưa?" Cô nói, chậm, rõ từng chữ. "Không phải vì cô giận con. Vì có những thứ con chưa nên biết."
"Sao lại chưa nên biết?" Hạnh ngẩng lên, mắt sáng lên vì bị chạm đúng chỗ tò mò nhất. "Con mười bảy tuổi rồi, không phải con nít nữa. Cô học nghề từ hồi nào? Chắc cũng cỡ tuổi con thôi chứ gì."
Đúng cỡ tuổi nó. Cô không nói ra.
"Không giống nhau." Cô cầm lại kim, cố ý quay sự chú ý về tấm áo trên bàn, coi như chấm dứt chủ đề. "Cô học vì không còn cách nào khác. Con thì có cách khác."
"Cách khác là gì? Học đại học, đi làm công ty, lấy chồng sinh con, sống một đời bình thường không biết gì hết à?" Nó nói, giọng đột nhiên gay gắt hơn cả nó định. "Con không muốn cái đời bình thường đó. Con muốn học cái này. Con không sợ, cô biết không — mấy đứa bạn con nghe chuyện ma quỷ là rúm lại, còn con thì thấy hay, thấy muốn biết cho bằng được."
Câu nói rơi ra khỏi miệng nó nhanh hơn cả nó kịp nghĩ, giọng vừa bướng vừa có chút hụt hơi, như đứa trẻ vừa nói xong một điều lớn hơn sức mình. Nó liếc nhanh sang cô xem phản ứng, rồi lại cố giữ vẻ ngang ngạnh trên mặt, sợ để lộ ra là mình vừa nói hớ.
Nguyệt ngừng tay một giây, nhìn nó lâu hơn bình thường. Không phải nhìn dò xét. Cô đang cân xem nói thế nào để nó hiểu mà không dọa nó sợ hẳn, cũng không để nó tưởng đây là chuyện thú vị đáng theo đuổi. Cả hai cách đều hỏng. Cuối cùng cô chỉ lắc đầu nhẹ, cúi xuống, tiếp tục đường kim.
"Không phải chuyện hay hay không hay." Cô nói, chậm rãi, mắt không rời khỏi tấm vải. "Là chuyện con phải trả cái gì để đổi lấy nó. Con chưa biết cái giá đâu, Hạnh."
"Vậy cô nói cho con biết đi." Nó nghiêng người tới, giọng hạ xuống, gần như nài nỉ.
"Không." Cô lại một lần nữa, dứt khoát như lúc đầu. "Con thấy được gì thì để bụng, đừng nói với cô bây giờ, cũng đừng hỏi thêm nữa. Về đi. Trời sắp tối, bố mẹ con về mà không thấy con ở nhà lại lo."
Nó còn muốn nói thêm, môi mấp máy như định cãi lại, nhưng cuối cùng chỉ đứng dậy, kéo cặp sách lên vai, đi ra cửa sau chỗ mình vào. Trước khi khép cửa, con bé còn ngoái lại một lần.
"Con sẽ tìm cách đọc được mấy trang cuối cuốn sổ đó. Cô cản cũng không được đâu."
Rồi cửa khép lại, tiếng chốt gỗ va nhẹ vào khung. Cô ngồi yên một lúc lâu, kim vẫn cắm giữa lớp vải, không động đậy, mắt nhìn về phía cửa sau như đang nhìn xuyên qua nó tới tận cái hòm gỗ dưới gầm giường mình.
Trong họ cô, nghề này chỉ truyền một đường: mẹ cô dạy con gái, dạy bằng tay chứ không dạy bằng lời. Qua một đời con trai là đứt. Bố Hạnh là anh Hiếu, anh ruột cô. Nghĩa là dù con bé có đọc thuộc lòng cả cuốn sổ ấy, có ngồi cạnh cô mười năm nhìn cô khâu, nó cũng không bao giờ nhận được nghề này. Dây đã đứt ở chỗ anh cô, từ trước khi nó sinh ra.
Điều đó lẽ ra phải làm cô yên tâm. Đêm ấy cô ngồi rất lâu mà không thấy yên tâm chút nào.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 4 →