🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Thứ Hai tuần sau, tôi quyết định thử một cách tiếp cận khác thay vì tự mình mò mẫm mãi trong dữ liệu. Giờ giải lao buổi sáng, tôi đi xuống khu vực phòng Dữ liệu và AI, nằm cách phòng Vận hành một hành lang, khác biệt rõ rệt về không khí: bàn làm việc nhiều màn hình hơn, ít giấy tờ hơn, và một tấm bảng trắng đầy sơ đồ mũi tên tôi không hiểu hết ý nghĩa.

Tôi tìm tới bàn của một người tên Đạt, kỹ sư dữ liệu tôi từng gặp vài lần trong các buổi họp liên phòng, không thân nhưng đủ quen để bắt chuyện.

"Anh Đạt, cho em hỏi chút được không?" Tôi đứng cạnh bàn anh, cố giữ giọng thật tự nhiên, như thể đây chỉ là một câu hỏi nghiệp vụ bình thường.

"Ừ, gì vậy?" Anh Đạt ngẩng lên, tay vẫn gõ phím dở chừng.

"Bên em hay gặp mấy ticket đồ cũ bị báo không đủ dữ liệu định giá, em muốn hiểu thêm cơ chế bên trong nó hoạt động ra sao, để giải thích cho khách hàng đỡ khó hiểu hơn. Có tài liệu nào em đọc thêm được không anh?"

Anh Đạt nhìn tôi một giây, ánh mắt hơi thay đổi, không hẳn là cảnh giác, nhưng có gì đó chững lại. "Cái đó không thuộc phạm vi em đâu, tài liệu kỹ thuật của model tụi anh không public ra ngoài phòng, kể cả trong công ty. Em cứ theo đúng quy trình xử lý ticket là được, có gì vướng thì báo cấp trên em, tụi anh sẽ điều chỉnh nếu cần."

"Dạ em hiểu, chỉ là tò mò thôi." Tôi cười, cố giữ vẻ nhẹ nhàng, rồi quay đi.

Câu trả lời đó không có gì bất thường, đúng ra là câu trả lời hợp lý nhất một công ty công nghệ có thể đưa ra khi một nhân viên ngoài phòng kỹ thuật hỏi về chi tiết mô hình nội bộ. Bảo mật thông tin, phân quyền truy cập, chuyện thường ngày. Nhưng khi đi ngang qua dãy bàn phòng Dữ liệu để quay về chỗ mình, tôi có cảm giác vài ánh mắt khác cũng nhìn theo tôi một chút lâu hơn bình thường, dù có thể đó chỉ là tưởng tượng của một người đang mang sẵn trong đầu một câu hỏi quá lớn để giữ được vẻ tự nhiên hoàn toàn.

Tôi ngồi lại bàn mình, mở sổ tay ra, không viết thêm dữ liệu mới mà viết một cái tên: "Lê Thành Bình." Tôi đã tìm thấy tên anh trong danh bạ nội bộ từ tuần trước, giờ mới thật sự cân nhắc việc chủ động liên hệ.

Tôi mở trang cá nhân nội bộ của anh Bình trên hệ thống công ty, không có nhiều thông tin ngoài chức danh, phòng ban, và một dòng mô tả ngắn tự viết: "Chịu trách nhiệm các mô hình đánh giá rủi ro và định giá." Tấm ảnh đại diện chụp anh đeo kính gọng đen, tóc hơi rối, không cười, nhìn thẳng vào máy ảnh với vẻ mặt của người bị bắt chụp hình khi đang tập trung làm việc khác.

Tôi gõ một tin nhắn nội bộ, xoá đi viết lại ba lần trước khi gửi: "Chào anh Bình, em Ngọc Anh bên phòng Vận hành. Em có vài ticket khiếu nại liên quan tới kết quả 'không đủ dữ liệu định giá' lặp lại khá nhiều với một loại đồ vật cụ thể, em muốn hỏi thêm góc nhìn kỹ thuật để xử lý phù hợp hơn, anh có thời gian trao đổi nhanh không ạ?"

Tôi đọc lại tin nhắn một lần nữa trước khi bấm gửi, cố giữ giọng điệu thật bình thường, thật nghiệp vụ, không để lộ bất kỳ dấu hiệu nào của sự tò mò đã lớn hơn công việc từ lúc nào không rõ. Gửi xong, tôi đặt điện thoại xuống, quay lại xử lý ticket buổi sáng, cố tập trung nhưng cứ vài phút lại liếc màn hình chờ tin nhắn phản hồi.

Đến cuối giờ chiều, vẫn chưa có gì. Tôi tắt máy, thu dọn bàn làm việc, tự nhủ có thể anh Bình bận, hoặc đơn giản là không muốn dây vào một câu hỏi từ một nhân viên phòng khác không liên quan trực tiếp tới công việc của anh. Nhưng khi bước ra thang máy, điện thoại trong túi rung nhẹ một tiếng. Tôi rút ra xem ngay, tim đập nhanh hơn một nhịp không rõ vì sao. Chỉ một dòng ngắn: "Được, mai gặp ở đâu tiện." Tôi đứng đó, giữa dòng người ra về, đọc lại dòng tin nhắn đó ba lần, rồi mới gõ trả lời.

Trên đường về, tôi tự hỏi anh Bình sẽ là kiểu người thế nào ngoài đời, khác với tấm ảnh đại diện nghiêm nghị trên hệ thống nội bộ. Tôi không có cơ sở gì để đoán, chỉ biết mình vừa bước một bước quan trọng, và từ ngày mai, câu chuyện này sẽ không còn nằm gọn trong đầu một mình tôi nữa.

Hết Chương 9

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 10
← TrướcTiếp →