🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Trước khi kịp hẹn gặp anh Bình, tôi phải xử lý một chuyện gần hơn: Linh đã để ý thấy tôi khác lạ, và cô không phải người dễ dàng bỏ qua điều gì mình để ý thấy.

Trưa thứ Ba, Linh kéo tôi ra khỏi văn phòng, không cho ăn cơm hộp như mọi khi. "Hôm nay đi ăn ngoài, tui bao." Cô nói, giọng dứt khoát không để tôi từ chối.

Chúng tôi đi bộ tới một quán cơm bình dân cách công ty vài trăm mét, nơi nhân viên văn phòng quanh đó hay ghé giờ trưa, tiếng chảo xào và tiếng gọi món ồn ào lấp đầy không gian nhỏ. Chúng tôi kêu hai phần cơm sườn, ngồi ở bàn góc gần cửa sổ, nơi có thể nhìn ra con đường nhỏ với vài gánh hàng rong đậu tạm dưới bóng cây.

Linh gọi thêm hai ly trà đá, đẩy một ly về phía tôi trước khi ngồi xuống hẳn. Cô có kiểu quan tâm người khác rất riêng, không hỏi thẳng ngay từ đầu mà thường dọn sẵn một khoảng không gian thoải mái trước, như thể sợ hỏi vội sẽ khiến người kia đóng cửa lại nhanh hơn. Tôi biết kiểu đó, vì mẹ tôi cũng làm y hệt mỗi lần muốn hỏi tôi chuyện gì khó nói.

"Chị dạo này lạ lắm." Linh mở đầu ngay khi món ăn vừa được bưng ra, không vòng vo như mọi lần. "Hai tuần nay chị hay ở lại trễ, mắt thâm quầng, hôm bữa họp muốn giơ tay hỏi gì đó rồi lại thôi, tui ngồi kế bên thấy hết."

Tôi gắp một miếng sườn, nhai chậm, cố câu giờ để nghĩ câu trả lời. "Có gì đâu, dạo này nhiều việc thôi."

"Chị nói dối dở lắm." Linh cười, nhưng ánh mắt vẫn nghiêm túc. "Tui không ép chị kể nếu chị chưa muốn, nhưng chị đừng ngồi ôm một mình cả tháng trời như vậy, mệt lắm đó."

Tôi im lặng một lúc, nhìn xuống chén cơm. Có một phần trong tôi rất muốn kể hết, ngay tại đây, ngay lúc này — kể về mười chín ticket, về cái tag giấy, về bà Hạnh và chiếc đồng hồ của người chồng đã mất, về câu hỏi tôi viết to trên tờ giấy A4 đêm hôm trước. Nhưng một phần khác, phần vẫn còn nhớ rất rõ khoản ba triệu tiền học của Gia Bảo, phần vẫn nghe được giọng mẹ hỏi "con dạo này làm gì mà tối nào cũng về trễ", giữ tôi lại.

"Thật ra tui đang làm thêm một dự án nhỏ ngoài giờ, tự mình thử thôi, chưa có gì để kể." Tôi nói, một nửa sự thật khoác lên hình dạng dễ chấp nhận hơn.

"Dự án gì vậy?" Linh nheo mắt, rõ ràng chưa tin hoàn toàn nhưng cũng không gặng thêm.

"Cái đó không phải chuyện của em đâu." Tôi đùa, cố làm nhẹ không khí, câu nói tôi vẫn hay dùng mỗi khi bị hỏi những điều mình chưa sẵn sàng trả lời, một câu nửa đùa nửa thật đã thành thói quen từ lâu tới mức chính tôi cũng không nhớ mình học nó từ đâu.

Linh bật cười, đấm nhẹ vào vai tôi. "Được rồi, được rồi, giữ bí mật đi, chừng nào xong khoe tui nghe."

Chúng tôi ăn hết bữa cơm trong không khí nhẹ nhõm hơn, Linh kể chuyện cuối tuần đi xem phim với bạn trai, chuyện mẹ cô ở quê gọi điện giục lấy chồng, những câu chuyện đời thường không liên quan gì tới đồng hồ hay dữ liệu hay mô hình học máy, và tôi thấy nhẹ người vì điều đó, như được tạm thoát ra khỏi cái vòng suy nghĩ đã quấn lấy mình suốt hai tuần. Có một lúc Linh còn bắt chước giọng mẹ cô qua điện thoại, đủ giống tới mức tôi bật cười thành tiếng, lần đầu tiên trong nhiều ngày tôi cười mà không phải cố gắng.

Trên đường về lại văn phòng, Linh đi trước một đoạn, vừa đi vừa huýt sáo một giai điệu gì đó vui tai. Tôi đi chậm lại phía sau vài bước, nhìn bóng cô đổ dài trên vỉa hè dưới nắng trưa, và nghĩ, mình vừa nói dối một người bạn thật lòng quan tâm tới mình, không phải lần đầu, và chắc cũng chưa phải lần cuối.

Tôi không biết chắc điều đó là đúng hay sai. Có lẽ giữ Linh ngoài chuyện này là cách bảo vệ cô, tránh để cô dính vào rủi ro tôi còn chưa lường hết được. Có lẽ đó chỉ là một cái cớ tiện lợi để tôi khỏi phải đối diện với việc mình đang một mình đi vào một chỗ tối, không biết còn bao xa mới thấy đáy. Buổi chiều hôm đó, khi ngồi lại vào bàn làm việc, tôi mở điện thoại, đọc lại tin nhắn hẹn gặp với anh Bình ngày mai, lòng vừa có chút hồi hộp, vừa có chút áy náy không tên, như thể mình vừa bước thêm một bước ra xa khỏi những người đang đứng gần mình nhất.

Tôi gõ vài chữ trả lời anh Bình, hẹn giờ nghỉ trưa hôm sau ở một quán cà phê cách công ty một quãng, đủ xa để không ai trong hai phòng ban tình cờ đi ngang qua nhìn thấy. Gõ xong, tôi đọc lại tin nhắn một lần nữa, xoá chữ "được không anh" cuối câu rồi viết lại thành "anh tiện không ạ", cân nhắc từng chữ như thể một câu hẹn gặp bình thường cũng cần phải cẩn trọng, dù chính tôi cũng không chắc mình đang cẩn trọng vì điều gì.

Hết Chương 10

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 11
← TrướcTiếp →