🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Anh Bình hẹn tôi ở khu vực làm việc của anh, không phải ở quán cà phê như tôi đề nghị ban đầu. "Ở đây tiện hơn, có gì mở máy cho em xem luôn," anh nhắn lại, và tôi hiểu ngay điều đó có nghĩa là cuộc nói chuyện này sẽ ngắn, sẽ chính thức, sẽ không có gì vượt quá phạm vi công việc.

Tôi tới đúng giờ hẹn, năm giờ chiều thứ Tư, khi phần lớn phòng Dữ liệu đã bắt đầu thưa người. Bàn anh Bình nằm ở góc trong cùng, ba màn hình xếp thành nửa vòng cung, dây cáp mạng buộc lộn xộn dưới chân bàn, một ly cà phê đã nguội để cạnh bàn phím, chưa uống hết. Trên tường phía sau bàn anh dán vài tờ giấy note nhỏ, chữ viết tắt tôi không đọc hiểu, và một mẩu giấy ghi dòng chữ đơn giản "kiểm tra lại trước khi đẩy production" đã ngả màu, có vẻ dán từ rất lâu, mép giấy cong lên vì bụi thời gian.

Tôi ngồi xuống, để ý thấy bàn làm việc của anh gọn gàng hơn tôi tưởng, không lộn xộn giấy tờ như tôi vẫn hình dung về dân kỹ thuật, chỉ có đúng một cuốn sổ tay nhỏ để cạnh bàn phím, khác cuốn của tôi ở chỗ bìa màu đen, và anh không hề chạm vào nó suốt buổi nói chuyện, như thể cố tình giữ nó nằm yên ngoài tầm với của câu chuyện đang diễn ra.

"Chào anh." Tôi kéo ghế ngồi xuống bàn bên cạnh, hơi xa hơn khoảng cách trò chuyện bình thường một chút.

Anh Bình gật đầu, không nhìn thẳng vào tôi mà nhìn màn hình, ngón tay vẫn gõ nốt một dòng lệnh gì đó. "Em nói tình huống đi, anh nghe."

Tôi kể ngắn gọn, cố giữ giọng thật nghiệp vụ: một số ticket đồng hồ cơ bị báo "không đủ dữ liệu định giá" lặp lại nhiều hơn mức thông thường, tôi muốn hiểu cơ chế để giải thích cho khách hàng tốt hơn. Tôi không nhắc tới cái tag giấy, không nhắc tới con số mười bảy trên mười chín, không nhắc tới bà Hạnh. Tôi giữ lại phần lõi, chỉ đưa ra cái vỏ đủ để hỏi mà không lộ mình đã đào sâu tới đâu.

"Đồng hồ cơ nói chung dữ liệu giao dịch mỏng, cái đó không lạ." Anh Bình đáp, giọng đều đều, kiểu trả lời đã chuẩn bị sẵn từ trước khi tôi kịp nói hết câu. "Model không đủ mẫu so sánh thì nó trả về trạng thái không xác định, đúng thiết kế."

"Nhưng nếu có một loại chi tiết cụ thể lặp lại ở gần hết mấy ticket đó thì sao ạ?" Tôi hỏi tiếp, cố giữ câu hỏi nghe tự nhiên như một thắc mắc nghiệp vụ thông thường.

Tay anh Bình khựng lại trên bàn phím đúng một nhịp, rất ngắn, nếu không chú ý sẽ không nhận ra. "Chi tiết gì?"

"Em cũng chưa chắc, chỉ là cảm giác thôi." Tôi nói, cố ý không trả lời thẳng, muốn xem phản ứng của anh trước khi đưa thêm thông tin.

Anh Bình xoay ghế lại, lần đầu tiên nhìn thẳng vào tôi kể từ lúc tôi ngồi xuống. Có một thứ gì đó trong ánh mắt anh, không hẳn là cảnh giác, gần với sự mệt mỏi hơn, kiểu mệt mỏi của người vừa bị hỏi trúng một câu mình đã tránh nghĩ tới từ lâu. "Model không có ý thức đâu em, nó không cố tình làm gì cả, nó chỉ lặp lại cái nó thấy nhiều nhất trong dữ liệu huấn luyện thôi."

Câu đó, tôi nhận ra ngay, không phải một câu trả lời cho câu hỏi của tôi. Đó là một câu tự trấn an, kiểu người ta vẫn nói với chính mình nhiều lần tới mức thành phản xạ, buột ra trước cả khi kịp kiểm soát.

"Anh biết em đang nói tới cái gì phải không?" Tôi hỏi thẳng, giọng nhẹ nhưng chắc.

Anh Bình im lặng một lúc lâu, đủ lâu để tôi nghe rõ tiếng quạt tản nhiệt trong ba cái màn hình trước mặt anh, tiếng ai đó gõ phím ở dãy bàn xa, tiếng cửa thang máy mở ra rồi đóng lại ở cuối hành lang. "Anh không nói là anh không biết," cuối cùng anh cũng lên tiếng, chọn từng chữ rất chậm. "Anh nói là chuyện này không nên bàn ở đây."

Tôi định hỏi thêm, nhưng anh đã quay lại màn hình, gõ vài dòng, giọng chuyển hẳn sang kiểu công việc thường ngày. "Em gửi anh mấy mã ticket cụ thể qua email nội bộ đi, để anh xem lại sau, giờ anh có việc gấp."

Tôi hiểu đó là dấu hiệu cuộc trò chuyện đã kết thúc, dù chưa có gì thật sự được nói ra. Tôi đứng dậy, cảm ơn, rồi rời khỏi khu vực phòng Dữ liệu, bước chậm qua hành lang nối hai phòng ban. Câu "chuyện này không nên bàn ở đây" cứ vang lại trong đầu tôi suốt quãng đường về bàn mình, không phải một lời từ chối, mà là một lời thừa nhận trá hình, kiểu thừa nhận chỉ những người thật sự biết mình đang giấu điều gì mới nói ra được.

Tôi ngồi xuống bàn mình, mở lại danh sách ticket, nhưng không đọc được chữ nào trong mười phút đầu. Tôi nghĩ tới cuốn sổ đen của anh Bình, nằm yên cạnh bàn phím suốt buổi nói chuyện, không hề được mở ra dù chỉ một lần. Có lẽ trong đó không có gì liên quan tới chuyện tôi vừa hỏi. Có lẽ chính vì có liên quan mà anh mới cố tình không chạm vào nó trước mặt tôi. Tôi không có cách nào biết chắc, chỉ có thể chờ, và cảm giác chờ đợi ấy, lần đầu tiên kể từ khi mọi chuyện bắt đầu, mang theo một hình dáng cụ thể hơn hẳn những cảm giác gợn nhẹ mơ hồ của hai tuần trước.

Hết Chương 11

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 12
← TrướcTiếp →