Sáng hôm sau, tôi tình cờ gặp lại anh Bình trong thang máy, một sự tình cờ thật sự, không phải tôi cố ý canh giờ, dù sau này nghĩ lại tôi vẫn không chắc mình có thật lòng tin điều đó hay không.
Cửa thang máy mở ở tầng trệt, tôi bước vào, thấy anh đã đứng sẵn trong đó từ tầng hầm gửi xe, tay cầm một ly cà phê mang đi, mắt còn ngái ngủ. Chỉ có hai chúng tôi trong thang máy, cửa đóng lại, con số tầng bắt đầu nhảy chậm rãi.
"Chào anh." Tôi nói, cố giữ giọng bình thường.
"Ừ, chào em." Anh Bình gật đầu, mắt nhìn lên bảng số tầng.
Có một khoảng im lặng ngắn, kiểu im lặng quen thuộc giữa hai đồng nghiệp không thân thiết đứng chung thang máy, chỉ có tiếng máy chạy đều đều và tiếng nhạc nền rất khẽ phát ra từ loa nhỏ gắn trên trần. Tôi liếc sang, thấy quầng thâm dưới mắt anh còn rõ hơn hôm qua, kiểu quầng thâm của người mất ngủ nhiều đêm liền chứ không phải chỉ một đêm, và ly cà phê trong tay anh là loại đậm đặc nhất quán bán trong toà nhà, thứ chỉ những người thật sự cần tỉnh táo gấp mới gọi. Tôi định không nói gì thêm, để cuộc gặp tình cờ này trôi qua bình thường như bao lần khác, nhưng rồi anh Bình tự mở lời, giọng thấp hơn cần thiết cho một câu chuyện phiếm.
"Mấy cái ticket em gửi hôm qua, anh có xem." Anh nói, mắt vẫn không rời bảng số tầng. "Cái đó lẽ ra tôi nên..."
Anh dừng lại giữa chừng câu, như thể vừa nhận ra mình sắp nói ra điều gì đó không nên nói ở đây, trong một cái thang máy công cộng, giữa quãng đường ngắn ngủi từ tầng trệt lên tầng chín.
"Lẽ ra anh nên gì ạ?" Tôi hỏi, cố giữ giọng nhẹ nhàng, không thúc ép, dù tim tôi đang đập nhanh hơn hẳn.
Anh Bình không trả lời ngay. Con số tầng nhảy lên bảy, rồi tám. Anh xoay ly cà phê trong tay một vòng, ánh mắt thoáng qua tôi rồi lại quay đi. "Không có gì, để hôm khác nói."
Cửa thang máy mở ra ở tầng chín, anh bước ra trước, nhanh hơn bình thường, gần như vội vã, không quay lại nhìn tôi thêm lần nào. Tôi đứng lại trong thang máy một giây, nhìn theo dáng anh khuất sau góc hành lang, rồi mới bước ra, đi về phía văn phòng mình theo hướng ngược lại.
Cả buổi sáng hôm đó tôi không tập trung được vào ticket nào cho ra hồn. Câu nói dở dang của anh Bình cứ vang lại trong đầu tôi, không đầy đủ, nhưng đủ để tôi chắc chắn hơn bao giờ hết rằng mình không hề tưởng tượng ra chuyện gì cả. "Cái đó lẽ ra tôi nên" — lẽ ra anh nên gì? Kiểm tra kỹ hơn? Nói với ai đó sớm hơn? Không dùng một nguồn dữ liệu nào đó? Mỗi cách hoàn thành câu nói dở dang ấy trong đầu tôi lại mở ra một hướng khác nhau, và tôi không có cách nào biết chắc hướng nào là đúng.
Giờ nghỉ trưa, tôi không đi ăn cùng Linh như thường lệ, viện cớ có việc riêng, rồi ngồi lại bàn, mở sổ tay, viết thêm một dòng mới, không phải dữ liệu mà là một câu trích gần như nguyên văn: "Bình, thang máy, 8h20: 'Cái đó lẽ ra tôi nên...' — bỏ lửng." Tôi nhìn dòng chữ đó một lúc, rồi thêm bên dưới một dấu hỏi lớn, không viết gì thêm.
Chiều hôm đó, tôi cân nhắc có nên nhắn tin cho anh Bình lần nữa không, hỏi thẳng câu anh chưa nói hết. Tôi mở khung chat, gõ vài chữ, rồi xoá đi. Có một cảm giác rất rõ trong tôi lúc đó: nếu ép anh nói ra ngay bây giờ, khi anh còn chưa sẵn sàng, có thể tôi sẽ đóng lại cánh cửa này vĩnh viễn, thay vì mở nó ra rộng hơn. Tôi đóng khung chat lại, quyết định chờ, dù sự chờ đợi đó nặng nề hơn tôi tưởng, mỗi phút trôi qua đều mang theo một câu hỏi chưa có lời đáp.
Tôi thử hình dung lại toàn bộ buổi sáng theo một góc khác: nếu anh Bình chỉ đơn thuần là một người cẩn trọng, không muốn bàn chuyện công việc ở nơi công cộng, thì phản ứng của anh hoàn toàn hợp lý, chẳng có gì phải suy diễn thêm. Nhưng nếu vậy, tại sao anh lại chọn dừng đúng ngay giữa câu, thay vì đơn giản đổi chủ đề ngay từ đầu như người ta vẫn làm khi muốn tránh một cuộc trò chuyện? Tôi lật lại câu hỏi đó nhiều lần trong đầu suốt buổi chiều, không tìm ra được cách giải thích nào đơn giản hơn cách giải thích tôi đã tin từ đầu: anh Bình biết điều gì đó, và anh đang cân nhắc có nên nói ra hay không.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 13 →