Thứ Sáu sáng, tôi vừa ngồi xuống bàn được mười phút thì tin nhắn nội bộ từ chị Diệu hiện lên: "Em ghé phòng chị chút được không." Không phải một lời mời, dù được viết dưới dạng câu hỏi. Tôi biết cách đọc những câu như vậy sau ba năm làm việc dưới quyền chị.
Phòng riêng của chị Diệu nhỏ, kính trong suốt một mặt hướng ra khu vực làm việc chung, mặt còn lại là tường đặc, treo một tấm bằng khen công ty nhận năm 2023 và vài tấm ảnh nhỏ chụp cùng đội ngũ trong các sự kiện. Chị ngồi sau bàn, ra hiệu tôi ngồi xuống ghế đối diện, rót cho tôi một ly nước từ bình lọc đặt góc bàn. Trên bàn chị, ngoài laptop và vài tập hồ sơ xếp gọn, có một khung ảnh nhỏ chụp hai đứa con chị, đứa lớn chừng bảy tuổi, đứa nhỏ còn ẵm ngửa, cả hai đều cười tươi trong một buổi dã ngoại nào đó. Tôi từng thấy khung ảnh này nhiều lần trước đây mà không để ý kỹ, nhưng hôm nay không hiểu sao mắt tôi cứ dừng lại đó lâu hơn bình thường.
"Dạo này em làm việc thế nào, ổn không?" Chị mở đầu, giọng nhẹ nhàng như mọi khi, nhưng tôi cảm nhận được có gì đó phía sau câu hỏi tưởng chừng vô hại đó.
"Dạ ổn chị." Tôi đáp, tay khẽ siết lấy ly nước.
"Chị nghe nói em có hỏi han bên phòng Dữ liệu vài chuyện, đúng không?" Chị hỏi thẳng, không vòng vo lâu như tôi tưởng.
Tôi im lặng một giây, đủ để chị Diệu hiểu câu hỏi của mình đã đúng trọng tâm. "Dạ, em chỉ hỏi thêm về cơ chế định giá thôi ạ, để giải thích cho khách hàng dễ hiểu hơn."
"Chị hiểu em muốn gì." Chị Diệu nói, giọng vẫn giữ nguyên sự nhẹ nhàng, nhưng từng chữ được chọn lựa rất cẩn thận. "Em là người làm việc có tâm, chị biết rõ điều đó, mấy năm nay em xử lý ticket kỹ hơn nhiều người khác trong phòng. Nhưng có những chuyện không thuộc phạm vi công việc của em, và việc em cứ đi hỏi người này người kia sẽ khiến người khác hiểu lầm, thậm chí khiến chính em gặp rắc rối không đáng có."
"Em không có ý gì khác đâu chị." Tôi nói, cố giữ giọng bình tĩnh.
"Chị tin em." Chị Diệu gật đầu, ánh mắt dịu lại một chút. "Nhưng công ty mình đang ở giai đoạn nhạy cảm, em cũng biết vòng gọi vốn đang diễn ra, mọi con mắt đang đổ dồn vào từng chi tiết nhỏ. Chị mong em tập trung vào đúng phần việc của mình, có gì vướng thì báo trực tiếp chị, chị sẽ là người đứng ra xử lý, không cần em phải tự mình đi tìm hiểu ở những chỗ không thuộc thẩm quyền."
Tôi ngồi nghe, gật đầu, không phản bác gì thêm, dù trong đầu có hàng chục câu hỏi đang chờ được nói ra: chị có biết gì về những chiếc đồng hồ đó không, chị có biết vì sao anh Bình lại có phản ứng như vậy khi tôi hỏi, chị đang bảo vệ ai khi nói những lời này. Nhưng tôi không hỏi. Ba năm làm việc dưới quyền chị dạy tôi biết khi nào nên dừng lại, và lúc đó, ngồi trong căn phòng kính nhỏ với ánh mắt chị nhìn thẳng vào mình, tôi cảm thấy đây chính là một trong những lúc nên dừng.
"Dạ em hiểu chị, em sẽ cẩn thận hơn." Tôi nói, giọng đều, cố không để lộ bất kỳ điều gì đằng sau câu trả lời ấy.
"Ừ, vậy tốt." Chị Diệu mỉm cười, đứng dậy trước, coi như cuộc nói chuyện đã kết thúc. "Em về làm việc đi, chị tin em mà."
Tôi ra khỏi phòng, đi ngang khu vực làm việc chung, cảm nhận được vài ánh mắt đồng nghiệp lướt qua mình rồi quay đi, có lẽ chỉ là tưởng tượng, có lẽ không. Tôi ngồi xuống bàn, mở lại danh sách ticket, nhưng không thể tập trung ngay được. Câu "chị tin em mà" của chị Diệu cứ vang lại trong đầu, nghe vừa như một lời trấn an, vừa như một ranh giới được vẽ ra rất khéo, đủ mềm để không ai cảm thấy bị đe doạ trực tiếp, nhưng đủ rõ để tôi hiểu mình vừa nhận được lời cảnh báo đầu tiên.
Tôi mở sổ tay, viết thêm một dòng, không phải dữ liệu về đồng hồ, mà là một ghi chú về chính buổi nói chuyện vừa rồi: "Diệu biết mình đang hỏi han. Ai báo? Bình hay Đạt?" Tôi gạch dưới hai chữ cuối, rồi gấp sổ lại, cất vào ngăn kéo, cảm giác cái ổ khoá nhỏ giờ đây không còn là một thói quen thừa thãi từ hồi sinh viên nữa.
Tôi ngồi lặng một lúc sau khi cất sổ tay đi, nghĩ lại khung ảnh hai đứa con chị Diệu trên bàn. Tôi hiểu, dù không ai nói thẳng ra, rằng chị cũng đang đứng ở một ranh giới của riêng mình, giữa trách nhiệm với công ty đang nuôi sống gia đình chị và trách nhiệm với những điều đúng đắn hơn nhưng mơ hồ hơn nhiều. Tôi không biết liệu mình có nên trách chị vì đã chọn cách an toàn hay không, khi chính tôi, chỉ vài giờ trước đó, cũng chưa chắc mình sẽ chọn khác đi nếu đứng vào đúng vị trí của chị.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 14 →