Tối thứ Sáu, tôi tự nấu cơm ở nhà thay vì ăn ngoài như thường lệ, một nồi canh chua cá lóc đơn giản, phần vì muốn tiết kiệm, phần vì muốn có việc gì đó để tay bận rộn trong lúc đầu óc còn quay cuồng với buổi nói chuyện cùng chị Diệu ban sáng.
Điện thoại reo giữa lúc tôi vừa múc canh ra tô, màn hình hiện cuộc gọi video từ mẹ. Tôi bắt máy, dựng điện thoại tựa vào chai nước mắm trên bàn, ngồi xuống ăn cơm trong lúc trò chuyện, thói quen đã thành nếp từ khi tôi chuyển ra ở riêng.
"Con ăn cơm hả, ăn gì đó?" Mẹ hỏi, giọng qua loa điện thoại hơi rè, phía sau lưng mẹ là tấm rèm cửa hoa văn cũ đã treo từ hồi tôi còn học cấp hai, và tiếng quạt trần kêu cọt kẹt quen thuộc mà tôi có thể nhận ra ngay cả khi nhắm mắt.
"Dạ canh chua cá lóc, con tự nấu." Tôi đáp, múc một muỗng canh đưa lên miệng, nhưng khựng lại khi thấy hình ảnh mẹ trên màn hình rõ hơn dưới ánh đèn nhà bếp — mẹ trông mệt hơn lần gọi trước, mắt thâm quầng, tóc buộc vội không gọn như mọi khi.
"Mẹ mới đóng cửa hàng à?" Tôi hỏi.
"Ừ, hôm nay ế quá, ngồi tới tám giờ mới dọn." Mẹ đáp, rồi im lặng một lúc, nhìn thẳng vào camera theo cách chỉ mẹ mới có, kiểu nhìn khiến tôi luôn có cảm giác mình bị soi thấu dù cách nhau cả một màn hình điện thoại. "Con dạo này trông mệt quá đó, có chuyện gì hả?"
Tôi định trả lời như mọi lần, "không có gì đâu mẹ, con ổn," nhưng câu đó không bật ra được ngay, mắc lại đâu đó trong cổ họng. Tôi nhìn tô canh đang bốc hơi nhẹ trước mặt, rồi nhìn lại màn hình, thấy mẹ vẫn đang chờ câu trả lời, ánh mắt lo lắng không giấu được dù cố tỏ ra bình thường.
"Con chỉ đang suy nghĩ chuyện công việc thôi mẹ, không có gì lớn đâu." Tôi nói, chọn một câu nửa thật nửa giả, không hẳn nói dối hoàn toàn nhưng cũng không đủ để mẹ hiểu hết những gì đang diễn ra trong đầu tôi những ngày qua.
"Công việc gì mà làm con mệt vậy, hay đổi việc khác đi con, mẹ thấy dạo này con hay về trễ, ăn uống thất thường, mẹ lo lắm." Mẹ nói, giọng nghẹn lại một chút ở cuối câu.
Tôi im lặng, cầm muỗng khuấy nhẹ tô canh đã bắt đầu nguội, không còn bốc hơi như lúc mới múc ra. Tôi nghĩ tới việc nếu kể hết cho mẹ nghe lúc này — về những chiếc đồng hồ, về anh Bình, về buổi nói chuyện với chị Diệu sáng nay, về cảm giác mình đang đứng giữa một ranh giới không rõ hình dạng — mẹ sẽ phản ứng thế nào. Có lẽ mẹ sẽ bảo tôi nghỉ việc ngay lập tức, tìm chỗ khác an toàn hơn. Có lẽ mẹ sẽ khóc, vì lo cho tôi nhiều hơn lo cho bất kỳ điều gì khác trên đời. Và tôi biết, nếu mẹ phản ứng như vậy, tôi sẽ không đủ can đảm để tiếp tục, tôi sẽ làm đúng như mẹ mong muốn, dù trong lòng vẫn còn câu hỏi treo lại chưa có lời đáp.
"Con ổn mà mẹ, thật đó." Tôi nói, cố mỉm cười cho mẹ yên tâm, dù chính tôi cũng không chắc nụ cười đó có tự nhiên hay không qua camera điện thoại chất lượng thấp. "Con ăn cơm nốt đây, xong con gọi lại mẹ sau ha."
Mẹ gật đầu, vẫn còn chút do dự trong ánh mắt, nhưng không hỏi thêm, chỉ dặn tôi ăn uống đàng hoàng, ngủ sớm, đừng để bản thân kiệt sức. Cúp máy, tôi ngồi lại một mình với tô canh đã nguội hẳn, muỗng canh vẫn còn cầm trên tay nhưng không đưa lên miệng nữa.
Tôi nghĩ tới hai lựa chọn đang dần hình thành rõ hơn trong đầu: tiếp tục đào sâu, chấp nhận rủi ro mất việc, rủi ro làm mẹ lo lắng nhiều hơn, đổi lại một khả năng mơ hồ là tìm ra được sự thật đằng sau những chiếc đồng hồ ấy. Hoặc dừng lại ngay bây giờ, đóng file, quên đi, trở về làm đúng công việc mình được thuê để làm, giữ cho mẹ và Gia Bảo có được sự ổn định mà cả nhà đang cần. Tôi nhìn tô canh nguội trước mặt, chưa có câu trả lời, chỉ có một cảm giác nặng nề đang lớn dần trong ngực, như thể chính tôi cũng đang chờ mình quyết định, mà không biết phải chờ tới bao giờ.
Tôi đứng dậy, đổ chỗ canh còn lại vào bồn rửa, tráng lại tô, xếp vào giá úp bát. Căn phòng trọ mười tám mét vuông im ắng trở lại, chỉ còn tiếng xe cộ ngoài đường vọng vào qua khung cửa sổ hé mở. Tôi ngồi xuống mép giường, cầm điện thoại lên, mở lại tấm ảnh cũ của ba tôi vẫn lưu trong album, chụp lúc ông còn khoẻ, đứng trước cửa hàng tạp hoá của mẹ, cười rất tươi. Tôi không nhớ rõ ba đã từng dạy tôi điều gì về việc phải chọn giữa cái đúng và cái an toàn, có lẽ ông chưa kịp dạy, mất khi tôi còn quá nhỏ để hiểu những chuyện lớn lao như vậy. Nhưng tôi vẫn tự hỏi, nếu còn sống, ông sẽ nói gì với tôi lúc này, khi tôi đang ngồi một mình giữa hai lựa chọn không có đáp án rõ ràng.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 15 →