Sáng thứ Hai, tôi tới văn phòng sớm hơn mọi khi, trước cả Linh, trước cả phần lớn phòng Vận hành. Tôi ngồi xuống bàn, mở laptop, nhìn màn hình đăng nhập một lúc lâu trước khi gõ mật khẩu.
Tôi đã suy nghĩ suốt cả cuối tuần, không nói với ai, không gọi cho mẹ thêm lần nào ngoài cuộc gọi bắt buộc mỗi tối, không nhắn tin cho Linh, không liên lạc lại với anh Bình dù câu nói dở dang của anh vẫn còn treo lơ lửng trong đầu. Tôi dành phần lớn thời gian đó chỉ để ngồi một mình, nhìn lại tờ giấy A4 kẻ ba cột, đọc lại mười chín dòng dữ liệu, và cân nhắc.
Kết luận tôi đi tới, sau tất cả, không phải một kết luận tôi tự hào. Tôi mở hệ thống ticket, tìm lại toàn bộ mười chín ticket mình đã đánh dấu theo dõi suốt hai tuần qua, những ticket lẽ ra đã được xử lý và đóng từ lâu nếu tôi không cố tình giữ chúng mở để tiện đối chiếu thêm. Tôi bắt đầu đóng từng cái, ghi đè giá theo đúng quy trình chuẩn, không thêm bất kỳ ghi chú đặc biệt nào, không đánh dấu cờ cảnh báo, không gửi báo cáo lên cấp trên như lẽ ra một nhân viên có trách nhiệm nên làm khi phát hiện một bất thường có hệ thống.
Tay tôi di chuyển đều đặn trên bàn phím, mở ticket, gõ giá, gửi phản hồi, đóng lại, chuyển sang ticket kế tiếp. Mỗi lần bấm nút "đóng" tôi lại có cảm giác như đang gấp một trang sách lại, không đọc hết, chỉ vì trang tiếp theo có vẻ nguy hiểm hơn mình tưởng tượng ban đầu.
Tới ticket cuối cùng, tôi dừng lại một nhịp lâu hơn những cái trước. Đó là ticket của bà Hạnh, chiếc đồng hồ của người chồng đã mất, cái tag giấy tôi từng cầm trên tay, cảm nhận được sức nặng thật của nó chứ không chỉ qua một tấm ảnh trên màn hình. Tôi nhìn con trỏ chuột dừng ngay trên nút "đóng", ngón tay lơ lửng phía trên bàn phím một giây, rồi tôi bấm xuống.
Tôi mở ngăn kéo bàn làm việc, lấy cuốn sổ tay bìa da giả màu nâu ra, giở lại từ đầu, đọc lướt qua tất cả những gì mình đã ghi suốt hai tuần: những dòng chữ vội vàng, những con số, những cái tên viết tắt, những câu hỏi bỏ ngỏ. Tôi gấp sổ lại, không xé bỏ, không vứt đi, chỉ cất nó vào tận đáy ngăn kéo, dưới một lớp giấy tờ cũ, rồi khoá ngăn kéo lại bằng cái ổ khoá nhỏ.
Tôi mở email nội bộ, soạn một tin nhắn ngắn gửi anh Bình: "Chào anh, em xin lỗi vì hỏi han hôm trước làm phiền anh, giờ em xử lý xong phần việc của mình rồi ạ, không cần anh bận tâm nữa." Tôi đọc lại tin nhắn đó vài lần, cảm thấy nó lạnh lùng hơn tôi định, nhưng vẫn bấm gửi, không sửa lại.
Chị Diệu đi ngang qua bàn tôi lúc gần trưa, dừng lại một giây, nhìn màn hình tôi đang mở, thấy danh sách ticket đều ở trạng thái đã xử lý, không còn ticket nào treo. "Em làm nhanh gọn ghê, giỏi." Chị nói, mỉm cười, rồi đi tiếp.
Tôi ngồi im sau khi chị đi khuất, nhìn màn hình trống trải trước mặt, không còn một ticket nào để mở nữa. Cảm giác lúc đó không phải nhẹ nhõm như tôi tưởng tượng khi quyết định làm điều này, mà là một sự trống rỗng nặng nề, như vừa đóng một cánh cửa lại mà không chắc mình có còn tìm được chìa khoá để mở nó ra lần nữa hay không.
Tôi tự nhủ, chỉ tạm thời thôi. Chỉ là mình cần thời gian để suy nghĩ kỹ hơn, cần công việc ổn định trong lúc này, cần không làm mẹ lo lắng thêm. Chỉ tạm thời thôi. Tôi lặp lại câu đó trong đầu nhiều lần buổi chiều hôm đó, cố tin vào nó, dù một phần trong tôi, phần đã nhìn thấy cái tag giấy trên tay bà Hạnh, phần đã đọc được ánh mắt mệt mỏi của anh Bình trong thang máy, đã biết rõ đó không phải là sự thật.
Những ngày sau đó trôi qua theo một nhịp mới, nhịp của một người đã học được cách không nhìn thấy những gì mình từng thấy. Tôi vẫn tới văn phòng đúng giờ, vẫn xử lý ticket đúng KPI, vẫn ăn trưa cùng Linh, cười đùa như trước, chỉ là mỗi khi một chiếc đồng hồ cơ hiện lên màn hình, tay tôi lại nhanh hơn một nhịp so với bình thường, xử lý và đóng lại ngay, không để mắt mình dừng lại ở bất kỳ chi tiết nào lâu hơn mức cần thiết. Tôi gọi khoảng thời gian đó, sau này khi nhìn lại, là tháng im lặng của mình, dù lúc ấy tôi chưa biết phải gọi nó bằng cái tên gì, chỉ biết mỗi tối về nhà, tôi ngủ ngon hơn hẳn hai tuần trước, một giấc ngủ tôi không dám chắc là mình xứng đáng có được.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 16 →