Gần một tháng trôi qua theo cách tôi vẫn tự gọi trong đầu là "tạm ổn" — ticket xử lý đều, KPI đạt, chị Diệu không còn gọi tôi vào phòng riêng lần nào nữa, anh Bình cũng không nhắn tin gì thêm. Cuốn sổ tay vẫn nằm im dưới đáy ngăn kéo, khoá kín, và tôi đã bắt đầu tin, hoặc cố tin, rằng mình có thể sống tiếp như vậy, cho tới sáng thứ Ba hôm đó.
Tổng đài hỗ trợ chuyển cho tôi một cuộc gọi trực tiếp, việc hiếm khi xảy ra vì phần lớn khiếu nại đều qua kênh chat hoặc ticket. Tôi đeo tai nghe, bấm nhận cuộc gọi theo đúng quy trình.
"A lô, dạ em nghe ạ, em là Ngọc Anh bên hỗ trợ Giá Thật." Tôi nói, giọng đều theo kịch bản chuẩn, mắt vẫn dán vào màn hình đang chạy danh sách ticket chờ xử lý, ngón tay gõ nhịp nhẹ trên bàn phím theo thói quen của một buổi sáng bình thường như bao buổi sáng khác trong gần một tháng qua.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi có tiếng khóc, nhỏ nhưng rõ, kiểu khóc cố nén lại mà không nén được hết. "Cô ơi, cô giúp tui với, cái đồng hồ của ổng, tui bán để có tiền lo cho cháu, mà sao báo không đủ dữ liệu, không lẽ đồ ổng để lại cũng không đáng gì hết vậy cô."
Tôi ngồi thẳng người lại, tay khựng trên bàn phím. "Dạ cô bình tĩnh, cô cho em xin mã đơn hàng hoặc số điện thoại đăng ký để em kiểm tra giúp cô liền ạ."
Người phụ nữ đọc số điện thoại, giọng vẫn còn nghẹn. Tôi gõ nhanh vào hệ thống, ticket hiện lên màn hình: một chiếc đồng hồ cơ, mặt số nhỏ, dây kim loại mỏng, và ở góc ảnh, cái tag giấy quen thuộc, buộc dây, chữ viết tay mực xanh dương đã phai gần hết.
"Cháu tui đang nằm viện, cần tiền đóng viện phí gấp, tui lục lại đồ ông xã để lại, có mỗi cái đồng hồ này là còn giá trị chút đỉnh, vậy mà..." Bà nói, giọng đứt quãng. "Chồng tui giữ nó kỹ lắm, không đeo, chỉ cất trong tủ, nói để dành, mà tui không hiểu để dành làm gì, giờ ổng mất rồi, tui bán cũng đâu có sai."
Tôi nghe, tay vẫn đặt trên bàn phím nhưng không gõ gì thêm, chỉ nhìn chằm chằm vào cái tag giấy trong ảnh, nghe giọng người phụ nữ ở đầu dây bên kia kể tiếp về đứa cháu đang nằm viện, về khoản viện phí còn thiếu, về việc bà đã bán gần hết những gì có giá trị trong nhà, chỉ còn lại chiếc đồng hồ này là hy vọng cuối cùng.
"Cô đợi em một chút ạ." Tôi nói, giọng hơi lạc đi, rồi tắt míc, ngồi im một giây, cảm giác toàn bộ tháng im lặng vừa qua sụp xuống trong đúng khoảnh khắc đó, như một bức tường mỏng bị một cơn gió rất nhẹ thổi đổ.
Tôi bật míc lại. "Dạ cô, để em xử lý ngay cho cô, cô cho em vài phút ạ, em sẽ định giá lại thủ công và báo cô ngay trong hôm nay, chắc chắn không phải 0 đồng đâu cô."
"Cảm ơn cô, cảm ơn cô nhiều lắm." Bà nói, giọng nhẹ hẳn đi, dù vẫn còn run.
Tôi cúp máy, ngồi im một lúc, tai nghe vẫn còn đeo trên đầu dù cuộc gọi đã kết thúc. Linh liếc sang, nhận ra vẻ mặt tôi khác thường. "Chị ổn không?"
"Ổn." Tôi đáp, giọng khàn hơn tôi tưởng, tháo tai nghe xuống đặt lên bàn.
Tôi nhìn màn hình, nhìn ticket vẫn còn mở, cái tag giấy vẫn còn đó, chờ tôi định đoạt. Tôi nghĩ tới tháng vừa qua, tới những ticket tôi đã đóng lại không thương tiếc, tới cuốn sổ tay khoá kín dưới đáy ngăn kéo. Tôi nghĩ tới bà Hạnh, người phụ nữ đầu tiên từng đứng trước mặt tôi với một chiếc đồng hồ y hệt như vậy trên tay. Và giờ là một người phụ nữ khác, một cuộc đời khác, cùng một cái tag giấy, cùng một nỗi đau không tên đang bị một dòng chữ lạnh lùng trên màn hình từ chối công nhận.
Tôi không thể tiếp tục coi đây chỉ là công việc nữa. Tôi biết điều đó, chắc chắn tới mức không còn chỗ cho bất kỳ lời tự nhủ "tạm thời thôi" nào có thể lay chuyển được.
Linh vẫn ngồi cạnh, không hỏi thêm, chỉ lặng lẽ đẩy sang cho tôi một cái bánh quy nhỏ từ hộp bánh cô hay để trên bàn, không nói gì, chỉ ra hiệu bằng ánh mắt rằng cô để ý thấy có gì đó không ổn nhưng sẽ không ép tôi phải kể ngay. Tôi cầm cái bánh, không ăn, chỉ giữ trong tay, cảm giác hơi ấm còn sót lại từ ngón tay Linh truyền sang, nhỏ nhoi nhưng thật, giữa một buổi sáng vừa vỡ tan mọi thứ tôi cố gắng xây lại suốt bốn tuần qua.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 17 →