Giờ nghỉ giữa buổi, tôi không ở lại bàn như thường lệ mà đi ra ban công thoát hiểm phía cuối hành lang, một khoảng không gian hẹp ít người lui tới, chỉ có cầu thang bộ dẫn xuống các tầng dưới và một khung cửa lưới nhìn ra con đường Nguyễn Hữu Cảnh đang tấp nập xe cộ giờ trưa.
Tôi đứng đó, tay vịn lan can, để gió thổi qua mặt một lúc, cố lấy lại nhịp thở bình thường sau cuộc gọi ban sáng. Phía dưới, dòng xe cộ trôi chậm rãi qua ngã tư, tiếng còi xe rời rạc vọng lên, và xa hơn, mặt sông Sài Gòn lấp lánh dưới nắng trưa, một mảng sáng chói giữa những khối nhà cao tầng xám bạc. Tôi hít một hơi dài, cố để cái không gian rộng mở này len vào trong ngực, thay cho cảm giác chật chội đã đè nặng suốt buổi sáng. Rồi tôi lấy điện thoại ra, không gọi cho ai, chỉ mở ghi chú, gõ một câu ngắn cho chính mình: "Không thể tiếp tục im lặng nữa."
Tôi quay lại bàn làm việc, mở ngăn kéo, tay hơi run khi tra chìa khoá vào ổ khoá nhỏ. Cuốn sổ tay vẫn nằm nguyên chỗ cũ, bìa da giả màu nâu, hơi lạnh vì nằm trong ngăn kéo tối suốt một tháng. Tôi lấy nó ra, đặt lên bàn, mở tới trang cuối cùng mình từng viết, đọc lại những dòng chữ vội vàng của gần một tháng trước, cảm giác như đang đọc lại chữ viết của một người khác, một phiên bản của chính mình chưa biết sợ.
Tôi lật sang trang mới, viết dòng đầu tiên sau một tháng gián đoạn: "Ticket mới — 14/10 — bà khách khóc qua điện thoại, cháu nằm viện, đồng hồ của chồng đã mất. Tag giấy, cùng kiểu." Tôi viết chậm hơn mọi khi, từng chữ như một lời cam kết với chính mình rằng lần này sẽ không đóng sổ lại giữa chừng nữa.
Tôi quay lại xử lý ticket của bà khách sáng nay, lần này không làm theo đúng quy trình chuẩn nhanh gọn như mọi khi. Tôi dành hẳn nửa tiếng đồng hồ, tra cứu lại giá trị thị trường của những chiếc đồng hồ cơ tương tự, tham khảo cả những nguồn bên ngoài hệ thống công ty, cố đưa ra một con số thật sự công bằng, không phải một con số chiếu lệ để đóng ticket cho xong việc. Tôi gõ vào phần ghi chú nội bộ một đoạn dài hơn bình thường, giải thích rõ lý do định giá, dù biết chẳng ai buộc tôi phải làm vậy.
Xong việc, tôi gọi lại cho bà khách, thông báo mức giá mới, cao hơn nhiều so với con số 0 đồng ban đầu. Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi bật khóc, lần này là tiếng khóc nhẹ nhõm chứ không phải tuyệt vọng như buổi sáng. "Cảm ơn cô, cảm ơn cô nhiều lắm, vậy là đủ tiền đóng viện phí cho cháu rồi."
Cúp máy, tôi ngồi im một lúc, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa nặng nề cùng lúc. Nhẹ nhõm vì đã giúp được một người, dù chỉ là sửa một con số trên màn hình. Nặng nề vì tôi biết đây chỉ là xử lý phần ngọn, một giọt nước giữa đại dương những ticket tương tự vẫn còn nằm rải rác đâu đó, và phần gốc rễ, cái nguyên nhân thật sự khiến hệ thống cứ lặp đi lặp lại lỗi này, vẫn còn nằm im, chưa ai chạm tới.
Tôi mở lại sổ tay, viết thêm một dòng: "Lần này không dừng nữa. Cần quay lại gặp Bình." Tôi nhìn dòng chữ đó một lúc, rồi gạch chân hai lần, mạnh tới mức đầu bút gần rách mặt giấy.
Buổi chiều, tôi cố gắng làm việc bình thường, nhưng tâm trí cứ quay về câu hỏi: lần này mình sẽ đi xa tới đâu. Tháng trước tôi đã dừng lại vì sợ, vì những lý do rất thật, rất chính đáng — mẹ, Gia Bảo, khoản tiền học phí, sự ổn định của một công việc mà không phải ai cũng may mắn có được. Những lý do đó vẫn còn nguyên đó, chưa hề biến mất. Nhưng giờ có thêm một thứ khác, nặng hơn cả nỗi sợ mất việc: hình ảnh giọng khóc của một người phụ nữ qua loa điện thoại, và tôi biết mình sẽ không thể ngủ yên nếu tiếp tục giả vờ như chưa từng nghe thấy nó.
Tôi nhìn lại cuốn sổ tay đang mở trên bàn, trang giấy còn thơm mùi giấy cũ lẫn mùi bụi từ đáy ngăn kéo. Tôi lật lại vài trang trước, đọc lại dòng chữ mình viết ngày đóng sổ: "Chỉ tạm thời thôi." Tôi nhìn dòng đó một lúc lâu, rồi lấy bút gạch một đường ngang qua nó, không xoá hẳn, chỉ gạch để đánh dấu rằng câu đó đã hết hiệu lực, một cách rất riêng để tự mình xác nhận với chính mình rằng lần này sẽ khác.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 18 →