🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng thứ Sáu, một chuyện hiếm khi xảy ra: một khách hàng tới thẳng văn phòng thay vì gọi tổng đài. Lễ tân tầng trệt gọi lên, giọng hơi bối rối vì không quen xử lý tình huống này, hỏi có ai bên Vận hành xuống gặp được không. Chị Diệu đang bận họp, giao việc lại cho tôi.

Người phụ nữ đứng đợi ở sảnh khoảng năm mươi tuổi, mặc áo sơ mi công sở đã cũ, tay cầm một cái hộp nhỏ bọc trong túi vải. Bà giới thiệu tên Hạnh, nói mình đăng bán một chiếc đồng hồ của chồng, hệ thống báo không định giá được, gọi tổng đài ba lần không ai giải quyết thoả đáng, nên đánh liều chạy xe tới tận đây.

"Cô coi giùm tui, đồng hồ này của ông xã tui để lại, máy còn chạy tốt lắm, sao mà kêu không đủ dữ liệu, tui đâu có hiểu." Bà mở túi vải, lấy ra chiếc hộp, mở nắp.

Bên trong là chiếc đồng hồ cơ mặt tròn, vỏ kim loại đã lên nước theo thời gian nhưng vẫn còn sáng ở những chỗ ít cọ xát, dây da nâu sẫm mềm nhũn vì đeo lâu năm. Và ở núm vặn, một cái tag giấy nhỏ, cũ hơn tôi tưởng khi nhìn qua ảnh chụp trên màn hình rất nhiều — giấy đã ngả vàng, mép hơi sờn, buộc bằng một sợi dây gai mảnh đã xoắn chặt vào thân núm qua năm tháng. Tôi cầm chiếc đồng hồ lên, cẩn thận, nặng hơn tôi tưởng trong lòng bàn tay.

Dòng chữ trên tag viết bằng mực xanh dương đã phai gần hết, nhưng ở khoảng cách gần, dưới ánh đèn sảnh, tôi đọc được lờ mờ vài nét: một cái tên bắt đầu bằng chữ "Ng", và một dãy số có vẻ là ngày tháng, không rõ năm. Nét chữ nghiêng, hơi run, kiểu chữ của một người viết bằng bút bi cũ trên mặt giấy không phẳng.

"Cái tag này là sao vậy cô?" Tôi hỏi, cố giữ giọng bình thường.

"À cái đó hồi xưa ông xã tui đem đi tiệm sửa, người ta buộc vậy đó, ghi tên với ngày nhận để khỏi lẫn với đồng hồ người khác. Ông giữ nguyên vậy tới giờ, không gỡ ra, nói để vậy cho nhớ." Bà Hạnh kể, giọng chùng xuống. "Ổng mất năm ngoái, tui giữ lại mấy món đồ, giờ khó khăn quá phải bán bớt, chứ để không thì cũng chẳng ai dùng."

Tôi im lặng một lúc, ngón tay vẫn giữ nhẹ vành đồng hồ. Đây là lần đầu tôi nghe trực tiếp câu chuyện đằng sau một trong những chiếc đồng hồ này, không qua một dòng mô tả ngắn gọn trên màn hình mà qua giọng một người phụ nữ đứng ngay trước mặt, tay vẫn còn hơi run khi kể.

"Cô để em xem lại giúp cô, chắc là do hệ thống chưa đủ dữ liệu so sánh cho dòng đồng hồ cũ này thôi, để em định giá thủ công cho cô." Tôi nói, đúng những câu tôi vẫn nói hàng ngày, nhưng lần này thấy chúng nhẹ bẫng, không đủ sức nặng so với cái đang cầm trên tay.

Bà Hạnh gật đầu, cảm ơn rối rít, hẹn tôi sẽ liên hệ lại trong ngày. Tôi tiễn bà ra cửa, rồi đứng lại một mình ở sảnh một lúc, nhìn theo dáng bà khuất sau cánh cửa kính, trước khi quay lên văn phòng.

Về tới bàn, tôi mở ticket của bà Hạnh, chụp lại ảnh tag giấy ở độ phân giải cao nhất có thể, lưu riêng vào một thư mục trên máy tính cá nhân, không phải máy công ty. Tôi biết việc này nằm ngoài quy trình, có thể còn vi phạm một điều khoản bảo mật dữ liệu nào đó tôi chưa đọc kỹ, nhưng tôi vẫn làm, tay hơi vội như sợ mình sẽ đổi ý nếu chậm lại một giây.

Tôi xử lý ticket, ghi đè một mức giá hợp lý dựa trên tình trạng thực tế của chiếc đồng hồ, cao hơn nhiều so với con số 0 đồng vô nghĩa kia, gửi phản hồi cho bà Hạnh kèm lời xin lỗi vì sự bất tiện. Đó là phần việc tôi luôn có thể làm, phần sửa chữa nhỏ nằm trong tầm tay mình. Nhưng khi đóng ticket lại, tôi biết mình vừa bước qua một ranh giới khác, ranh giới giữa việc nhìn thấy một hiện tượng lạ trên màn hình và việc cầm nó, thật sự nặng, thật sự cũ, thật sự từng thuộc về một người đã không còn sống để giải thích vì sao mình giữ cái tag đó lại tới tận cuối đời.

Buổi chiều còn lại trôi qua chậm hơn hẳn mọi ngày. Tôi mở lại vài ticket khác, xử lý theo đúng quy trình, nhưng thỉnh thoảng lại đưa mắt về phía thư mục ảnh vừa lưu, như để chắc chắn nó vẫn còn ở đó, chưa biến mất theo cách con số 0 đồng kia vẫn hay biến những thứ có thật thành như thể chưa từng tồn tại.

Hết Chương 7

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 8
← TrướcTiếp →