🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Ba tuần sau cuộc gặp với anh Khoa, những ngày làm việc trôi qua theo một nhịp khác hẳn hai tháng trước đó, nhẹ nhàng hơn, dù tôi vẫn không thôi ngóng chờ tin tức về phía dịch vụ pháp lý công ty đã thuê. Tôi nhận được tin nhắn từ chị Diệu, ngắn gọn nhưng đủ khiến tim tôi đập nhanh hơn: "Dịch vụ pháp lý đã liên hệ được với chị Hồng, con gái ông Nhân. Em kiểm tra email công việc nhé."

Tôi mở email ngay lập tức, đọc báo cáo tóm tắt từ đơn vị dịch vụ pháp lý công ty thuê. Chị Đỗ Thị Hồng, hiện năm mươi hai tuổi, sống ở Đài Trung, Đài Loan, đã lập gia đình từ năm 1998, dần mất liên lạc với cha sau nhiều năm bận rộn công việc và cuộc sống riêng. Khi nhận được tin báo, chị đã bàng hoàng, khóc rất nhiều qua điện thoại với người phiên dịch, nhưng cũng bày tỏ mong muốn được biết đầy đủ mọi chuyện, được tham gia hoàn tất thủ tục cho cha mình, dù bằng hình thức nào có thể từ xa.

Cuối email, có đính kèm một đoạn tin nhắn ngắn chị Hồng gửi qua, nhờ dịch giúp sang tiếng Việt, dành cho "người đã tìm ra tin tức về ba tôi", dù chị không biết mặt tôi, không biết chính xác tôi là ai trong toàn bộ câu chuyện. Đoạn tin nhắn viết: "Cảm ơn cô đã không để ba tôi bị lãng quên. Tôi ân hận vì đã không liên lạc với ba nhiều năm qua, nhưng ít nhất giờ tôi đã biết sự thật, dù muộn màng. Mong cô cho tôi biết, nếu có thể, ba tôi những năm cuối sống thế nào, ông có cô đơn lắm không."

Tôi đọc đoạn tin nhắn đó nhiều lần, cảm giác một hỗn hợp phức tạp dâng lên trong ngực: nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng có người thân chính thức của ông Sáu Nhân xuất hiện, và một nỗi buồn khó gọi tên khi nghĩ tới câu hỏi cuối cùng của chị Hồng, câu hỏi mà tôi biết câu trả lời, nhưng không chắc mình có đủ can đảm để trả lời đầy đủ, trung thực.

Tôi ngồi ở bàn làm việc, đèn phòng trọ buổi tối hắt xuống màn hình điện thoại, đọc đi đọc lại tin nhắn ấy, rồi bắt đầu soạn một email trả lời, kể cho chị Hồng nghe về ông Ba Thìn, về tình bạn ba mươi năm giữa hai người thợ sửa đồng hồ, về những năm tháng ông Sáu Nhân vẫn mở tiệm đều đặn dù khách vãng dần, về cách ông giữ những chiếc tag giấy buộc dây cẩn thận cho từng vị khách, như một cách giữ lại chút kết nối với thế giới bên ngoài.

Tôi không viết về ba tuần chần chừ của ông Ba Thìn, không phải vì muốn giấu sự thật, mà vì tôi nghĩ, chị Hồng đã đủ đau rồi, và câu chuyện về sự chần chừ ấy nên được giữ lại như một điều riêng tư giữa ông Ba Thìn với chính lương tâm mình, không cần thiết phải trở thành một chi tiết nặng nề thêm cho người con gái đang cố gắng chấp nhận mất mát của mình.

Gửi xong email, tôi ngồi lặng một lúc, nhìn ra cửa sổ phòng trọ, ánh đèn đường hắt vào qua khe rèm. Tôi nghĩ tới toàn bộ hành trình đã đi qua, từ một ticket lẻ trên màn hình cho tới một tin nhắn từ Đài Loan, và cảm thấy, dù chưa hoàn toàn khép lại, câu chuyện này cuối cùng cũng đã tìm được một hướng đi đúng đắn hơn nhiều so với lúc bắt đầu.

Tôi mở lại tin nhắn của chị Hồng một lần nữa trước khi tắt điện thoại đi ngủ, đọc câu cuối cùng: "Cảm ơn cô đã không để ba tôi bị lãng quên." Tôi mỉm cười, dù mắt cay cay, và lần đầu tiên sau rất nhiều tuần, tôi cảm thấy gánh nặng mình mang theo suốt hai tháng qua đã vơi đi một phần đáng kể.

Tôi nhắn cho ông Ba Thìn ngay trong đêm, dù biết ông thường ngủ sớm, chỉ để lại một dòng: "Bác Ba ơi, con tìm được con gái ông Sáu rồi, chị ấy đã biết tin, chị gửi lời cảm ơn bác nữa." Sáng hôm sau, ông gọi lại cho tôi ngay khi trời vừa sáng, giọng còn nghẹn ngào qua điện thoại, chỉ lặp đi lặp lại vài câu cảm ơn ngắn, không nói được gì nhiều hơn, nhưng tôi hiểu, với ông, đó đã là một điều gì đó lớn lao hơn bất kỳ lời cảm ơn dài dòng nào có thể diễn đạt.

Tôi ngồi nghe ông nói qua điện thoại thêm một lúc, không vội cúp máy, để ông có thời gian trấn tĩnh lại. Trước khi gác máy, ông hỏi tôi một câu giản dị: "Con có định quay lại chợ Dân Sinh nữa không?" Tôi đáp có, và ông cười, một tiếng cười nhẹ nhõm hiếm hoi tôi chưa từng nghe thấy ở ông trong suốt những lần gặp trước.

Hết Chương 43

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 44
← TrướcTiếp →