🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Hai ngày sau, sau khi đã soạn đi soạn lại từng câu chữ trong đầu không biết bao nhiêu lần, tôi gửi một email ngắn gọn, trực tiếp tới anh Vũ Khoa, xin một cuộc gặp riêng, không có chị Diệu, không có ai khác. Tôi ghi rõ trong email: "Em có một đề xuất cụ thể, không mất quá mười lăm phút của anh." Anh trả lời chỉ sau vài giờ, hẹn tôi lúc năm giờ chiều hôm sau, tại phòng làm việc riêng của anh trên tầng mười hai.

Phòng làm việc của anh Khoa tối giản kiểu văn phòng startup hiện đại, một cái bàn kính lớn, vài chậu cây xanh nhỏ, một bức tranh trừu tượng treo trên tường, không có gì rườm rà. Trên kệ sách sau lưng anh chỉ có vài cuốn sách kinh doanh và một chiếc cúp nhỏ ghi năm công ty gọi vốn thành công vòng đầu tiên, không có bất kỳ vật dụng cá nhân nào khác. Anh ngồi sau bàn, chỉ tay mời tôi ngồi xuống ghế đối diện, không nói lời chào hỏi thừa thãi.

"Em nói đi, anh nghe." Anh nói, mắt nhìn đồng hồ đeo tay một cách kín đáo.

"Em biết công ty không muốn scandal trước vòng gọi vốn." Tôi mở đầu, giọng cố giữ thật vững, dù tim đang đập rất nhanh. "Em cũng không muốn làm tổn hại tới công ty, tới những đồng nghiệp không liên quan gì tới chuyện này. Nhưng em không thể để câu chuyện của ông Sáu Nhân kết thúc chỉ bằng việc vá lại một mô hình rồi coi như chưa từng có gì xảy ra."

Anh Khoa nhíu mày, nhưng không ngắt lời, chỉ ngồi im nghe tiếp.

"Em đề xuất thế này." Tôi nói, hít một hơi sâu. "Công ty tài trợ chi phí và thủ tục pháp lý để hoàn tất hồ sơ khai tử cho ông Nguyễn Văn Nhân, đúng theo quy định. Đồng thời, công ty thuê một dịch vụ tìm kiếm chuyên nghiệp để liên hệ lại với con gái ông, chị Hồng, hiện đang sống ở Đài Loan, để báo tin và mời chị tham gia hoàn tất thủ tục nếu chị muốn. Đổi lại, em cam kết không đưa chuyện này ra bên ngoài, không tiết lộ với báo chí hay bất kỳ kênh truyền thông nào, giữ kín hoàn toàn trong phạm vi nội bộ."

Anh Khoa ngồi im một lúc lâu, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn kính, ánh mắt nhìn tôi với một sự đánh giá khác hẳn thái độ lạnh lùng trong cuộc họp trước.

Anh Khoa im lặng thêm một nhịp, mắt nhìn xuống tập giấy tôi vừa đưa, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn kính một lần nữa, như đang cân đo giữa rủi ro và lợi ích theo đúng bản năng của một người sáng lập từng trải qua nhiều cuộc thương lượng lớn nhỏ. "Chi phí đó không lớn." Anh nói, giọng như đang tính toán trong đầu. "Nhưng anh cần biết chắc, nếu công ty làm vậy, em có thật sự giữ đúng cam kết không tiết lộ ra ngoài không?"

"Em giữ lời." Tôi đáp, giọng chắc chắn. "Em không muốn phá công ty, em chỉ muốn ông Sáu Nhân không bị lãng quên."

Anh Khoa im lặng thêm một lúc, mắt nhìn ra ngoài cửa kính, nơi thành phố đang lên đèn buổi chiều muộn. "Để anh suy nghĩ." Anh nói, rồi bất chợt thêm một câu, giọng khác hẳn giọng quyết đoán thường thấy. "Em biết không, hồi trước anh cũng từng có một người bác họ, mất mà gia đình không hay biết mấy tuần liền. Chuyện đó ám ảnh anh một thời gian dài."

Tôi ngạc nhiên trước sự chia sẻ bất ngờ đó, không đáp lại ngay, chỉ nhìn anh, chờ đợi.

Anh Khoa gật đầu, khẽ, gần như không nhận ra chính mình vừa làm vậy. "Được. Anh đồng ý phương án của em. Chị Diệu sẽ liên hệ dịch vụ pháp lý trong tuần này."

Tôi thở ra một hơi dài, cảm giác nhẹ nhõm len khắp cơ thể, dù biết đây mới chỉ là bước đầu tiên trong một hành trình còn dài phía trước.

Ra khỏi phòng anh Khoa, tôi đứng ở hành lang tầng mười hai một lúc, nhìn xuống thành phố qua lớp kính lớn, đèn đường đã bắt đầu lên, dòng xe cộ phía dưới trông nhỏ xíu như một dòng kiến đang di chuyển không ngừng. Tôi lấy điện thoại, nhắn tin cho anh Bình và Linh cùng lúc, chỉ vỏn vẹn vài chữ: "Ảnh đồng ý rồi." Cả hai trả lời gần như ngay lập tức, những dòng tin nhắn đầy dấu chấm than, và lần đầu tiên sau rất nhiều tuần, tôi cho phép mình mỉm cười thật sự, không phải một nụ cười gượng gạo để che giấu điều gì.

Tôi đi bộ ra bãi giữ xe, bước chân nhẹ hẫng như thể vừa trút được một phần gánh nặng đã mang suốt hai tháng. Trên đường về, tôi ghé qua một tiệm bán đồ ăn vặt quen, mua hai phần bánh tráng trộn, một phần cho mình, một phần định để dành mang tới cho Linh vào sáng mai, như một cách cảm ơn nhỏ cho những ngày cô luôn ở bên cạnh.

Hết Chương 42

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 43
← TrướcTiếp →