Tôi ra khỏi phòng họp, chân bước như không cảm nhận được mặt sàn, đầu óc còn ong ong bởi câu nói lạnh lùng của anh Khoa lúc rời đi. Tôi không quay lại bàn làm việc ngay mà đi thẳng ra cầu thang thoát hiểm, nơi tôi vẫn hay tìm tới mỗi khi cần một khoảng không gian riêng để thở. Tôi ngồi xuống bậc thang, lưng tựa vào tường bê tông lạnh, lấy điện thoại ra, gọi cho anh Bình trước.
"Sao rồi em?" Anh Bình bắt máy ngay, giọng lo lắng rõ rệt, như thể đã ngồi chờ điện thoại đổ chuông từ lúc cuộc họp bắt đầu.
Tôi kể lại toàn bộ cuộc họp, câu nói lạnh lùng của anh Khoa, quyết định "vá âm thầm" không kèm bất kỳ trách nhiệm nào với câu chuyện của ông Sáu Nhân. Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu.
"Anh xin lỗi, Ngọc Anh." Anh Bình nói, giọng trầm xuống. "Anh không ngờ mọi chuyện lại đi tới hướng này. Có lẽ anh nên là người đứng ra chịu trách nhiệm chính, không phải để em một mình gánh hết như vậy."
"Không phải chuyện của riêng ai chịu trách nhiệm, anh Bình." Tôi nói, cố giữ giọng bình tĩnh dù đầu óc vẫn còn quay cuồng. "Em chỉ đang nghĩ, giờ mình còn những lựa chọn gì."
"Em có hai hướng có thể đi, theo anh nghĩ." Anh Bình nói, giọng cẩn trọng hơn. "Một là công khai ra ngoài, báo chí hoặc mạng xã hội, tạo áp lực buộc công ty phải xử lý đàng hoàng. Nhưng cách đó rủi ro cao, em chắc chắn sẽ mất việc, thậm chí có thể dính vào rắc rối pháp lý vì tiết lộ thông tin nội bộ, mà kết quả cuối cùng vẫn không chắc sẽ đi tới đâu."
"Còn hướng thứ hai?" Tôi hỏi.
"Đàm phán trực tiếp với anh Khoa, không phải để đe doạ, mà để đưa ra một phương án cả hai bên đều chấp nhận được." Anh nói. "Công ty sợ nhất là scandal công khai trước vòng gọi vốn. Nếu em đề xuất một giải pháp giữ kín trong nội bộ, nhưng đổi lại công ty phải thật sự làm gì đó cho ông Sáu Nhân, có thể anh Khoa sẽ cân nhắc, vì đó là phương án ít rủi ro nhất cho công ty."
Tôi ngồi im, suy nghĩ về lời anh Bình vừa nói. Cầu thang thoát hiểm vắng lặng, chỉ có ánh đèn báo thoát hiểm màu xanh nhạt và tiếng dội lại khe khẽ từ chính giọng nói của tôi mỗi khi cất lời.
"Vậy em cần đưa ra một điều kiện cụ thể." Tôi nói, dần hình thành một kế hoạch trong đầu.
"Đúng vậy." Anh Bình đáp. "Nhưng em phải chuẩn bị kỹ, vì anh Khoa là người quyết đoán, không thích lãng phí thời gian cho những cuộc thương lượng mơ hồ. Em cần biết chính xác mình muốn gì."
Tôi cúp máy sau khi cảm ơn anh, ngồi thêm một lúc trên bậc thang, cố hình dung ra điều kiện cụ thể mình sẽ đưa ra. Tôi gọi cho Linh, kể lại toàn bộ, và cô lắng nghe, đưa ra vài góp ý thực tế về cách trình bày sao cho thuyết phục nhất. Tôi cũng cân nhắc gọi cho ông Ba Thìn, nhưng cuối cùng quyết định chưa gọi vội, muốn có một phương án rõ ràng trong tay trước khi mang tin tức tới cho ông, dù là tin tốt hay xấu.
Buổi tối hôm đó, tôi ngồi lại một mình rất lâu, cân nhắc từng chi tiết của lời đề nghị mình sẽ đưa ra. Tôi biết mình đang đặt cược rất nhiều: công việc, sự nghiệp, có thể cả mối quan hệ với những đồng nghiệp mình từng tin tưởng. Nhưng tôi cũng biết, nếu không thử, tôi sẽ không bao giờ tha thứ được cho chính mình, giống như cách ông Ba Thìn đã sống suốt mười năm với câu hỏi "giá như" không có lời đáp.
Tôi soạn thảo lại đề xuất của mình nhiều lần trong đầu, gạch bỏ những câu nghe quá cứng rắn, thêm vào những câu thể hiện rõ thiện chí muốn cùng công ty tìm một giải pháp, không phải đối đầu. Tôi hiểu, nếu bước vào cuộc gặp với anh Khoa bằng thái độ khiêu chiến, cơ hội thành công sẽ thấp hơn nhiều so với việc trình bày như một người đang đề xuất một phương án hai bên cùng có lợi. Tôi ghi lại vài gạch đầu dòng vào sổ tay, không phải dữ liệu điều tra như mọi khi, mà là những lập luận tôi sẽ dùng, cẩn thận như một người chuẩn bị cho một cuộc đàm phán quan trọng nhất đời mình.
Tôi đọc đi đọc lại những gạch đầu dòng đó nhiều lần, gạch bỏ vài ý nghe quá cứng nhắc, thêm vào vài câu thể hiện thiện chí rõ ràng hơn. Đến gần nửa đêm, tôi mới gấp sổ lại, tắt đèn, nhưng đầu óc vẫn còn thức, tập dượt trong trí tưởng tượng từng câu mình sẽ nói trước mặt anh Khoa.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 42 →