🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Thứ Hai, tôi tới văn phòng với tinh thần đã khác hẳn những tuần trước, không còn do dự, không còn cân nhắc thiệt hơn. Tôi gửi email chính thức xin một cuộc họp với chị Diệu, đề nghị có thêm sự tham gia của cấp cao hơn nếu cần thiết, vì đây là vấn đề tôi tin rằng vượt quá phạm vi giải quyết của một trưởng phòng. Tôi không ngờ email đó lại nhận được phản hồi nhanh tới vậy: cuộc họp được sắp xếp ngay chiều hôm sau, với sự có mặt của cả anh Vũ Khoa.

Tôi bước vào phòng họp lớn tầng mười hai, nơi tôi chưa từng đặt chân tới trong suốt ba năm làm việc, tay cầm một tập hồ sơ dày hơn hẳn lần trình bày trước với chị Diệu. Anh Vũ Khoa đã ngồi sẵn ở đầu bàn, dáng người gọn gàng trong bộ vest không cà vạt, ánh mắt sắc sảo nhìn tôi khi tôi bước vào, còn chị Diệu ngồi bên cạnh, vẻ mặt căng thẳng hơn bất kỳ lần nào tôi từng thấy.

"Ngồi đi em." Anh Khoa nói, giọng ngắn gọn, không có lời chào hỏi rườm rà. "Chị Diệu nói em có phát hiện quan trọng về mô hình định giá."

Tôi ngồi xuống, hít một hơi sâu, rồi bắt đầu trình bày, lần này không giữ lại bất kỳ chi tiết nào. Tôi kể toàn bộ, từ ticket đầu tiên, tới cuộc điều tra với anh Bình, tới chuyến đi chợ Dân Sinh, tới ông Ba Thìn, và cuối cùng là cái tên Nguyễn Văn Nhân, ông Sáu Nhân, người đã qua đời một mình trong chính tiệm sửa đồng hồ của mình mười năm trước, và hồ sơ khai tử vẫn còn nằm trong tình trạng tạm hoãn xử lý.

Anh Khoa nghe, gương mặt không biểu lộ nhiều cảm xúc, chỉ thỉnh thoảng liếc sang chị Diệu, một ánh mắt trao đổi ngắn ngủi mà tôi không đọc hiểu hết được ý nghĩa.

"Chị Diệu, cái này chị biết từ khi nào?" Anh Khoa hỏi, giọng không hề gay gắt nhưng có một sức nặng khiến cả phòng im lặng.

Chị Diệu do dự một giây trước khi trả lời. "Em nhận báo cáo sơ bộ từ Ngọc Anh khoảng ba tuần trước, nhưng lúc đó chưa có đủ chi tiết như bây giờ. Thật ra... có một báo cáo nội bộ từ năm 2021, lúc tính năng chống hàng nghi vấn mới triển khai, có nhắc thoáng qua về việc tỷ lệ 'không xác định' tăng bất thường ở nhóm đồng hồ cơ, nhưng khi đó không ai đào sâu thêm, vì tỷ lệ đó quá nhỏ so với tổng thể."

Tôi ngồi lặng, cảm giác một điều gì đó vừa được xác nhận: công ty đã có manh mối từ rất sớm, chỉ là chọn không theo đuổi nó tới cùng.

"Vậy nghĩa là công ty đã biết vấn đề này tồn tại từ năm năm trước." Tôi nói, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng đang dâng lên một cơn giận âm ỉ.

"Không phải biết theo nghĩa biết rõ nguyên nhân, chỉ là có một tín hiệu nhỏ không ai theo dõi tiếp." Chị Diệu giải thích, giọng có chút phòng thủ.

Anh Khoa gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa kính một lúc trước khi quay lại. "Được rồi, chị Diệu, em điều động kỹ thuật vá lại model, xử lý ngay layer đó, không cần công bố rộng rãi lý do. Ngọc Anh, cảm ơn em đã báo cáo, chuyện này để công ty xử lý nội bộ."

"Anh Khoa, còn chuyện ông Sáu Nhân thì sao ạ, hồ sơ của ông vẫn còn tạm hoãn suốt mười năm." Tôi nói, cố giữ vững giọng dù tim đang đập rất nhanh.

Anh Khoa nhìn tôi một lúc, ánh mắt lạnh hơn hẳn khoảnh khắc trước đó. "Anh không có thời gian cho một câu chuyện buồn, Ngọc Anh à. Anh có nhà đầu tư chờ thứ Hai." Anh nói, rồi đứng dậy, thu xếp giấy tờ, rời khỏi phòng họp trước khi tôi kịp nói thêm bất cứ điều gì.

Cánh cửa phòng họp đóng lại sau lưng anh, để lại tôi và chị Diệu trong một khoảng im lặng nặng nề. Tôi nhìn tập hồ sơ mình mang tới, giờ vẫn còn nguyên trên bàn, chưa ai buồn giở qua kỹ hơn ngoài những gì tôi vừa trình bày bằng lời. Chị Diệu thở dài, nhìn tôi với ánh mắt vừa áy náy vừa bất lực. "Chị xin lỗi, Ngọc Anh, chị biết đây không phải câu trả lời em muốn nghe." Tôi không đáp lại ngay, chỉ ngồi đó, cảm nhận rõ một điều: cuộc chiến này còn xa mới kết thúc, và từ giờ, tôi sẽ phải tự mình quyết định bước tiếp theo, không thể trông chờ vào bất kỳ ai trong căn phòng này nữa.

Tôi thu dọn tập hồ sơ, đứng dậy, cảm ơn chị Diệu vì đã lắng nghe dù không giúp được gì thêm, rồi bước ra khỏi phòng họp. Hành lang tầng mười hai vắng lặng, ánh đèn trần lạnh trắng kéo dài suốt lối đi, và tôi bước qua nó chậm rãi, cố gom lại chút bình tĩnh trước khi quay về bàn làm việc của mình ở tầng chín.

Hết Chương 40

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 41
← TrướcTiếp →