Tối hôm đó, thay vì gọi điện video như thường lệ, tôi quyết định chạy xe về nhà mẹ ở chợ Bàn Cờ, một điều hiếm khi tôi làm giữa tuần vì đường xa và công việc bận rộn. Suốt quãng đường chạy xe, đầu óc tôi vẫn còn vang vọng giọng nói run rẩy của ông Ba Thìn, hình ảnh hai vai ông trùng xuống khi kể tới đoạn cánh cửa bị phá ra. Tôi không biết chính xác mình đang tìm kiếm điều gì ở nhà mẹ tối nay, chỉ biết mình cần được ngồi cạnh một người thân thuộc, dù không thể kể cho mẹ nghe bất cứ điều gì mình vừa trải qua.
Con hẻm dẫn vào nhà mẹ vẫn quen thuộc như mọi khi, mùi thức ăn từ các nhà lân cận thoảng ra, tiếng ti vi mở to từ nhà hàng xóm phát bản tin thời sự buổi tối. Mẹ ngạc nhiên khi thấy tôi xuất hiện trước cửa, nhưng nhanh chóng gạt sự ngạc nhiên sang một bên, kéo tôi vào nhà, giục ngồi xuống ăn cơm cùng gia đình. Gia Bảo đang ngồi ăn dở, ngẩng lên chào chị, rồi tiếp tục cắm cúi vào điện thoại như thói quen tuổi mười chín.
"Con về đột xuất vậy, có chuyện gì không?" Mẹ hỏi, vừa múc thêm cơm vào chén tôi.
"Dạ không có gì, con chỉ nhớ nhà thôi." Tôi đáp, cố giữ giọng bình thường.
Bữa cơm diễn ra như bao bữa cơm khác tôi từng có ở nhà, mẹ kể chuyện chợ búa, chuyện hàng xóm, chuyện Gia Bảo dạo này lười học hơn trước. Tôi ăn, gật đầu, thỉnh thoảng chêm vào vài câu, nhưng đầu óc vẫn còn vương vấn hình ảnh ông Ba Thìn ôm mặt khóc trong tiệm nhỏ chiều nay.
"À, mà con biết không," mẹ bỗng kể, giọng bình thản như đang nói về một chuyện phiếm, "cô Bảy bán rau kế bên sạp mẹ, hồi tháng trước có kể chuyện, bà hàng xóm cũ của cổ, sống một mình, cả tháng trời không thấy ra ngoài, cô Bảy cũng nghi nghi, mà ngại qua hỏi, sợ người ta nói mình tò mò chuyện người khác. Tới lúc có người phát hiện ra thì bà cụ đã mất mấy tuần rồi, tội nghiệp lắm."
Tôi khựng đũa giữa chừng, tim đập thình thịch. "Rồi sao nữa mẹ?"
"Thì đó, cô Bảy giờ cứ áy náy hoài, nói phải chi hồi đó mình chịu khó qua gõ cửa hỏi thăm một tiếng, biết đâu đỡ hơn." Mẹ tiếp tục, không hề biết câu chuyện của mình vừa chạm đúng vào một vết thương tôi đang mang trong ngày hôm đó. "Mẹ nghe xong cũng thấy sợ, thời buổi này người ta sống một mình nhiều quá, ai cũng ngại làm phiền ai, tới chừng có chuyện mới biết hối không kịp."
Tôi ngồi im, đũa vẫn cầm trên tay nhưng không gắp thêm gì, cổ họng nghẹn lại. Câu chuyện mẹ vừa kể, dù hoàn toàn không liên quan gì tới ông Sáu Nhân, tới ông Ba Thìn, lại như một tấm gương phản chiếu chính xác điều tôi vừa chứng kiến chiều nay, và cả điều tôi từng làm trong tháng im lặng của chính mình.
"Con sao vậy, ăn đi chứ." Mẹ hỏi, nhận ra tôi có gì đó khác lạ.
"Dạ không có gì, con chỉ đang nghĩ." Tôi đáp, cố nở một nụ cười, rồi gắp thêm miếng thức ăn cho vào chén, ăn tiếp như bình thường.
Sau bữa cơm, tôi ngồi lại thêm một lúc, giúp mẹ dọn dẹp, rồi trước khi ra về, tôi nắm lấy tay mẹ, giữ lâu hơn bình thường một chút, không giải thích gì, chỉ để cảm nhận hơi ấm quen thuộc đó thêm một lần nữa. Mẹ nhìn tôi, có chút ngạc nhiên nhưng không hỏi thêm, chỉ vỗ nhẹ lên tay tôi, dặn dò đi đường cẩn thận.
Trên đường về, tôi nghĩ, có lẽ câu chuyện của cô Bảy, của bà hàng xóm cô đơn ấy, không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên trong đầu tôi tối nay, mà là một lời nhắc nhở, dù mẹ không hề biết mình đang nhắc nhở điều gì: rằng sự chần chừ, dù nhỏ tới đâu, cũng có thể mang một cái giá rất lớn, và tôi đã quyết tâm hơn bao giờ hết sẽ không để mình chần chừ thêm một lần nào nữa trong câu chuyện của ông Sáu Nhân.
Về tới phòng trọ, tôi ngồi xuống bàn, mở sổ tay, không viết thêm dữ liệu mới, chỉ viết một câu ngắn cho riêng mình: "Đủ rồi. Mai đi gặp công ty, nói hết." Tôi nhìn dòng chữ đó một lúc lâu dưới ánh đèn bàn, rồi gấp sổ lại, tắt đèn, nằm xuống giường với một quyết tâm rõ ràng hơn bất kỳ lúc nào trong suốt hai tháng qua.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 40 →