🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Ông Ba Thìn ngồi xuống lại, hai bàn tay run rẩy nắm chặt lấy ly trà đã nguội, như đang tìm một điểm tựa để giữ mình vững vàng trước khi bắt đầu. Ngoài cửa, nắng chiều đã bắt đầu ngả màu vàng cam, hắt một vệt sáng dài qua khung cửa gỗ, chiếu thẳng vào khoảng bàn giữa hai chúng tôi, nơi tờ hồ sơ phô tô vẫn còn nằm đó, im lặng như một nhân chứng câm lặng của buổi chiều hôm ấy.

"Sau khi gõ cửa mấy lần không ai trả lời, tui đã nghĩ tới chuyện báo cho phường biết." Ông kể, giọng đứt quãng nhưng rõ ràng, từng chữ như được lôi ra từ một nơi rất sâu, rất cũ. "Nhưng tui lại ngại. Ngại người ta hỏi han lôi thôi, ngại phải khai báo giấy tờ, ngại nếu không có chuyện gì thì mình làm phiền người ta, mất công vô ích. Tui cứ tự nhủ, thôi để thêm vài bữa nữa coi sao, biết đâu ổng về."

Tôi ngồi im, hai tay siết chặt vào nhau trên đùi, không dám thở mạnh.

"Ba tuần đó," ông nói, giọng run lên, "ba tuần liền tui cứ tự nhủ vậy, hết ngày này qua ngày khác. Tui vẫn mở tiệm bình thường, vẫn sửa đồng hồ cho khách, thỉnh thoảng liếc qua bên tiệm ổng, thấy cửa vẫn đóng im ỉm, rồi lại tự trấn an mình, chắc không có gì đâu, chắc ổng về thăm bà con dưới quê thiệt."

Ông dừng lại, đưa tay lên lau mắt, giọng nghẹn hẳn.

"Tới tuần thứ ba, mùi lạ bắt đầu bay ra từ khe cửa, hàng xóm xung quanh cũng để ý, bắt đầu bàn tán. Lúc đó tui mới thật sự hoảng, mới chịu nhờ người quen báo cho phường." Ông nói, hai vai run lên theo từng câu chữ. "Người ta phá cửa vào, phát hiện ổng đã mất trong gác nhỏ phía sau, đã lâu lắm rồi, chắc phải hơn một tháng."

Tôi không nói được gì, cổ họng nghẹn cứng, nước mắt tự trào ra mà tôi không kịp ngăn. Căn tiệm nhỏ, với những chiếc đồng hồ treo tường tích tắc lệch nhịp trên vách, bỗng trở nên chật chội hơn bao giờ hết, như thể cả không gian đang co lại quanh câu chuyện vừa được kể ra.

"Nếu hồi đó tui đừng chần chừ, đừng ngại phiền, báo sớm hơn dù chỉ một tuần thôi..." Ông nói, giọng vỡ ra, hai tay ôm lấy mặt. "Tui không biết có khác được gì không, có lẽ ổng cũng đã mất từ đêm đầu tiên rồi, không cứu được nữa. Nhưng ít nhất, ổng sẽ không phải nằm đó một mình lâu như vậy, không phải chờ tới ba tuần mới có người biết."

Tôi không nói ra thành lời điều mình đang nghĩ, chỉ ngồi lặng, để cho ông khóc, để cho căn tiệm nhỏ chứa đựng trọn vẹn nỗi đau đã bị giấu kín suốt mười năm ròng. Tôi nghĩ tới tháng im lặng của chính mình, tới những ticket tôi từng đóng lại không thương tiếc, tới cảm giác nhẹ nhõm giả tạo tôi từng có khi chọn nhìn đi chỗ khác. Tôi và ông Ba Thìn, dù cách nhau mấy chục tuổi, dù hoàn cảnh khác nhau hoàn toàn, hoá ra lại mang chung một dạng lỗi lầm rất người: cái lỗi của sự chần chừ, của việc chọn con đường ít phiền phức nhất, dù biết trong lòng đó không phải là điều đúng đắn. Có lẽ đó là lý do vì sao câu chuyện của ông, ngay từ lần đầu nghe kể, đã khiến tôi day dứt hơn bất kỳ chi tiết kỹ thuật nào tôi từng lần ra được trong suốt cuộc điều tra này.

Ngoài kia, ai đó đạp xe ngang qua con hẻm, tiếng lốp xe lăn trên nền xi măng vọng vào rồi tắt dần. Tôi đưa tay ra, đặt nhẹ lên vai ông, không nói gì, chỉ ngồi đó cùng ông trong im lặng, để cho cả hai chúng tôi có thời gian mang theo gánh nặng của mình mà không phải một mình gánh chịu, dù chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy.

Bên ngoài, con hẻm vẫn tiếp tục sống đời sống bình thường của nó, tiếng ai đó gọi con về ăn cơm, tiếng xe máy chạy ngang, hoàn toàn tách biệt khỏi khoảnh khắc nặng nề đang diễn ra trong căn tiệm nhỏ này. Tôi ngồi đó rất lâu, không nhìn đồng hồ, không nghĩ tới việc mình còn cần làm gì tiếp theo, chỉ để cho sự im lặng giữa hai chúng tôi mang đúng trọng lượng của nó, không vội vã lấp đầy bằng bất kỳ lời an ủi sáo rỗng nào.

Khi tôi đứng dậy ra về, ông tiễn tôi ra tận cửa, giọng đã bình tĩnh trở lại phần nào. "Cảm ơn con đã ngồi nghe hết." Ông nói, chỉ vậy thôi, nhưng tôi hiểu, với một người đã giữ im lặng suốt mười năm, câu nói đó nặng hơn bất kỳ lời cảm ơn dài dòng nào khác có thể mang.

Hết Chương 38

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 39
← TrướcTiếp →