🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Ông Ba Thìn đặt ly trà xuống trước mặt tôi, rồi ngồi trở lại ghế của mình, hai tay đan vào nhau đặt trên bàn, mắt nhìn xuống mặt bàn gỗ đã mòn bóng vì bao năm sử dụng. Chiếc quạt trần trên đầu vẫn quay đều, cánh quạt phủ bụi khẽ rung lên mỗi vòng, tạo ra một tiếng kêu cọt kẹt nhỏ đều đặn, thứ âm thanh duy nhất lấp đầy khoảng lặng trước khi ông cất lời. Tôi im lặng chờ, hai tay siết lấy ly trà đã bắt đầu nguội bớt, cố không tạo thêm bất kỳ tiếng động nào có thể làm ông đổi ý.

"Hồi đó, sau khi tiệm ông Sáu đóng cửa được mấy ngày, tui có ghé qua vài lần, gõ cửa không ai trả lời." Ông bắt đầu kể, giọng chậm rãi, như đang lần theo từng mảnh ký ức đã cũ. "Tui nghĩ chắc ổng đi thăm bà con dưới quê, hoặc đi đâu đó xa mà không kịp báo, vì ổng vốn ít khi nói trước chuyện đi đâu."

Tôi ngồi im, chờ đợi, không dám ngắt lời, dù có hàng chục câu hỏi đang chực trào ra.

"Rồi mấy ngày sau tui lại ghé, vẫn không thấy ai. Tui hỏi mấy người hàng xóm xung quanh, cũng không ai biết ổng đi đâu." Ông tiếp tục, giọng càng lúc càng chậm hơn, như đang cố kìm lại một điều gì đó. "Lúc đó trong đầu tui có thoáng qua ý nghĩ không hay, nhưng tui gạt đi ngay, tự nhủ chắc không có gì đâu, ông Sáu khoẻ mạnh vậy mà, chắc chỉ đi đâu đó thôi."

Tôi nhìn ông, thấy hai bàn tay đan chặt trên bàn siết lại tới mức các đốt ngón tay trắng bệch. "Rồi sau đó ông làm gì ạ?" Tôi hỏi khẽ, cố giữ giọng thật nhẹ nhàng.

Ông Ba Thìn im lặng, tay siết chặt lấy nhau hơn, không trả lời ngay câu hỏi của tôi. Ông đứng dậy, bước ra phía cửa tiệm, nhìn ra con hẻm bên ngoài một lúc, như đang cố tìm một khoảng không để thở, để tránh né câu hỏi vừa được đặt ra.

"Con biết không," ông nói, vẫn quay lưng lại phía tôi, "có những chuyện, mình biết mình nên làm, nhưng cứ chần chừ, hết ngày này qua ngày khác, rồi tự nhủ để mai, để mai nữa, cho tới khi..."

Giọng ông nhỏ dần rồi tắt hẳn, hai vai hơi rung lên, dù tôi không nhìn thấy rõ mặt ông lúc đó. Tôi ngồi im, cảm nhận được cả căn tiệm như đang nín thở cùng ông, chờ đợi câu tiếp theo mà mãi không thấy tới.

Ông không nói hết câu, quay lại, đi tới bên bếp than nhỏ đặt góc tiệm, nơi một ấm nước cũ vẫn còn nóng từ lúc nãy, cầm lấy, định rót thêm nước sôi vào bình trà đã cạn.

Tôi đứng dậy, định bước lại gần đỡ lấy ấm nước giúp ông, nhưng ông xua tay ra hiệu tôi cứ ngồi yên. "Bác Ba, cháu không có ý ép bác kể nếu bác chưa sẵn sàng." Tôi nói, thấy tay ông đang cầm ấm nước run lên rõ rệt.

"Không, tui phải kể." Ông nói, giọng cương quyết hơn hẳn, dù tay vẫn run. "Tui giữ chuyện này trong lòng mười năm rồi, nó không nhẹ đi theo thời gian như người ta hay nói đâu, nó chỉ càng ngày càng nặng thêm thôi. Có bữa nằm ngủ, tui còn mơ thấy cảnh gõ cửa mà không ai trả lời, giật mình thức dậy nửa đêm, mồ hôi ướt cả áo."

Ông đặt ấm nước xuống mạnh hơn cần thiết, tiếng va chạm kim loại vang lên trong không gian tĩnh lặng của tiệm, khiến tôi giật mình. Một chiếc đồng hồ treo tường gần đó, như đáp lại tiếng động ấy, gõ lên một tiếng chuông đơn độc, không đúng giờ nào cả, chỉ là cơ chế cũ đã lệch lạc theo năm tháng. Ông quay lại nhìn tôi, đôi mắt già nua giờ đã đỏ hoe, ầng ậng nước, một nỗi đau bị kìm nén quá lâu giờ đang chực bung ra thành lời.

"Ngồi xuống đi con." Ông nói, giọng khàn đặc. "Lần này tui kể hết, không né tránh nữa."

Tôi ngồi lại ngay ngắn, hai tay đặt lên đùi, cố giữ cho mình thật bình tĩnh, dù trong lòng đã linh cảm được phần nào điều sắp được nói ra. Ông Ba Thìn nhìn tôi một lúc, như đang cân nhắc lần cuối xem có nên thật sự mở lời hay không, rồi ông hít một hơi thật sâu, đôi vai so lại như đang chuẩn bị gánh một vật gì đó rất nặng lên lưng mình lần nữa, dù đã mang nó suốt mười năm.

Tôi không giục ông, chỉ ngồi im, hai tay đặt yên trên đùi, cố truyền qua sự im lặng của mình một điều duy nhất: rằng tôi sẽ ở lại nghe hết, dù ông cần bao lâu để nói ra.

Hết Chương 37

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 38
← TrướcTiếp →