🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Cuối tuần sau đó, tôi trở lại con hẻm sau lưng chợ Dân Sinh, lần này Linh đề nghị đi cùng, nhưng tôi từ chối, nói rằng đây là chuyện tôi cần tự mình đối diện, dù trong lòng biết ơn vì cô đã hỏi. Tôi mang theo tờ hồ sơ phô tô, gấp cẩn thận trong một cái bìa nhựa nhỏ để giữ không bị nhàu, đặt trong túi áo khoác suốt cả quãng đường chạy xe.

Con hẻm hôm đó vắng hơn thường lệ, mấy nhà hai bên đóng cửa im ỉm vì trời oi, chỉ còn tiếng quạt máy rè rè vọng ra từ đâu đó. Ông Ba Thìn đang ngồi sửa một chiếc đồng hồ khi tôi tới, ngẩng lên nhìn tôi, gương mặt vẫn còn phảng phất nét mệt mỏi từ lần gặp trước, nhưng có vẻ đã chuẩn bị tinh thần hơn cho cuộc gặp này.

"Con lại tới." Ông nói, không phải câu hỏi, chỉ là một lời xác nhận, giọng bình tĩnh hơn lần trước, như thể ông đã lường trước tôi sẽ quay lại từ sau lần gặp đầy nước mắt hôm trước.

"Dạ, cháu có cái này muốn cho ông xem." Tôi ngồi xuống, lấy tờ hồ sơ ra khỏi bìa nhựa, đặt lên bàn trước mặt ông, cẩn thận xoay chiều để ông đọc được dễ dàng.

Ông Ba Thìn nhìn tờ giấy, cầm chiếc kính lúp đeo trên trán xuống, đeo lên mắt để đọc rõ hơn từng dòng chữ. Tôi thấy tay ông run nhẹ khi lướt qua dòng "TẠM HOÃN XỬ LÝ — chờ xác minh thân nhân", đôi mắt sau lớp kính lúp phóng to trông càng thêm nặng nề.

"Mười năm rồi mà vẫn còn nằm đó." Ông nói, giọng trầm xuống, gần như thì thầm với chính mình hơn là nói với tôi.

"Dạ, cháu muốn giúp hoàn tất hồ sơ này, để ông Sáu có một sự công nhận đàng hoàng, không phải cứ nằm mãi trong tình trạng tạm hoãn như vậy." Tôi nói, giọng chân thành nhất có thể. "Nhưng cháu cần biết thêm chi tiết, để có đủ thông tin làm việc với các cơ quan liên quan."

Ông Ba Thìn tháo kính lúp ra, đặt xuống bàn, nhìn tôi một lúc lâu, ánh mắt có gì đó vừa dò xét vừa như đang tự vấn chính mình. "Con định làm gì với chuyện này?"

Câu hỏi đó khiến tôi khựng lại một giây. Tôi chưa từng nghĩ kỹ về câu trả lời cho chính câu hỏi đó, mọi thứ tôi làm suốt hai tháng qua đều xuất phát từ một sự thôi thúc bản năng hơn là một kế hoạch rõ ràng.

"Cháu... cháu chỉ muốn sự thật được biết tới, muốn ông Sáu không bị lãng quên như vậy nữa." Tôi đáp, cố gắng diễn đạt điều mình cảm thấy thành lời, dù biết nó vẫn còn mơ hồ. "Cháu không biết chính xác việc này sẽ dẫn tới đâu, nhưng cháu không thể tiếp tục giả vờ như mình chưa từng biết."

Ông Ba Thìn gật đầu chậm rãi, ánh mắt dịu lại một chút, như thể câu trả lời không hoàn hảo của tôi vẫn đủ để ông cảm nhận được sự chân thành đằng sau nó. "Được, để tui kể tiếp cho con nghe. Nhưng con ngồi xuống uống miếng nước đã, chuyện này dài, mà tui cũng cần lấy hết can đảm mới kể được hết."

Ông đứng dậy, đi vào phía trong lấy ra một bình trà cũ, loại bình đất nung đã sờn quai, chắc đã pha không biết bao nhiêu ấm trà cho những buổi chiều ngồi cùng ông Sáu Nhân năm xưa. Ông rót ra hai cái ly nhỏ, tay vẫn còn run khi cầm bình trà nghiêng xuống. Tôi ngồi im, nhìn dòng trà nóng chảy vào ly, cảm nhận được cả căn tiệm nhỏ đang chuẩn bị đón nhận một điều gì đó nặng nề sắp được cất lên tiếng, sau khi đã bị giữ kín suốt mười năm ròng.

Ông ngồi xuống, đẩy ly trà về phía tôi, rồi tự mình cầm lấy ly còn lại, hai tay ôm quanh thành ly như để sưởi ấm dù trời không hề lạnh. Tôi nhấp một ngụm trà, vị chát nhẹ lan trên đầu lưỡi, và trong khoảnh khắc chờ đợi đó, tôi chợt nhận ra bàn tay mình cũng đang run, không kém gì tay ông Ba Thìn. Có lẽ, tôi nghĩ, cả hai chúng tôi đều đang đứng trước một ngưỡng cửa nào đó, ông chuẩn bị buông xuống một gánh nặng đã mang suốt mười năm, còn tôi chuẩn bị đón nhận nó, biết rằng một khi đã nghe hết, tôi sẽ không còn có thể là người mình từng là trước khi bước chân vào con hẻm này lần đầu tiên.

Ông Ba Thìn đặt kính lúp xuống bàn, hai tay xoa vào nhau như đang cố giữ ấm dù trời không lạnh, rồi ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt vừa mệt mỏi vừa như đã quyết định điều gì đó. "Được rồi." Ông nói khẽ, gần như chỉ đủ cho chính mình nghe thấy.

Hết Chương 36

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 37
← TrướcTiếp →