🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Thứ Hai đầu tuần, giờ nghỉ giữa buổi, Linh kéo ghế ngồi sát bàn tôi hơn bình thường, giọng thì thầm khiến tôi giật mình. Cả buổi sáng tôi cứ lôi tờ hồ sơ phô tô ra xem đi xem lại, không để ý rằng Linh đã âm thầm quan sát mình từ lâu, cho tới khi cô lên tiếng. "Chị, cái tờ giấy trong túi chị hôm bữa là gì vậy, tui thấy chị lôi ra đọc hoài."

Tôi khựng lại, tay theo phản xạ đưa lên túi áo khoác vắt trên ghế, nơi tôi vẫn giữ bản phô tô hồ sơ chị Thu đưa. "Không có gì đâu, giấy tờ cá nhân thôi."

"Chị nói dối." Linh nhìn thẳng vào tôi, ánh mắt không còn vẻ đùa cợt như mọi lần. "Tui theo dõi chị mấy tháng nay rồi, không phải để soi mói gì đâu, mà vì tui lo. Chị gầy đi thấy rõ, mắt lúc nào cũng như đang nghĩ chuyện gì đó nặng lắm. Chị nói cho tui nghe đi, tui hứa không nói với ai hết."

Tôi nhìn Linh, nhìn sự chân thành không giấu diếm trong ánh mắt cô, và cảm thấy một cái gì đó trong mình chùng xuống, như một sợi dây căng quá lâu cuối cùng cũng được nới lỏng. Tôi hít một hơi dài, kéo ghế lại gần hơn, hạ giọng xuống mức chỉ đủ hai người nghe.

"Được rồi, tui kể." Tôi nói, và bắt đầu, chậm rãi, từ ticket đầu tiên hai tháng trước, cái tag giấy buộc dây, con số thống kê mười bảy trên mười chín, cuộc gặp với anh Bình, cái tên VietData Labs, khu chợ Dân Sinh, ông Ba Thìn, và cuối cùng, tờ hồ sơ mang dòng chữ "tạm hoãn xử lý" tôi vừa nhận được cuối tuần qua.

Linh nghe, không ngắt lời một lần nào, khuôn mặt dần chuyển từ ngạc nhiên sang nghiêm trọng, rồi tới một sự xót xa rõ rệt khi tôi kể tới đoạn ông Sáu Nhân qua đời một mình trong tiệm.

"Trời ơi." Linh thở ra, khi tôi kể xong, tay đưa lên che miệng. "Vậy là bao lâu nay chị ôm hết chuyện này một mình?"

"Ừ." Tôi gật đầu, cảm giác mắt mình cay cay.

Linh im lặng một lúc, rồi đưa tay ra, nắm lấy tay tôi trên bàn, không nói gì thêm, chỉ siết nhẹ một cái, cái siết tay chứa đựng nhiều hơn bất kỳ lời an ủi nào có thể diễn đạt được lúc đó.

"Từ giờ chị không phải ôm một mình nữa." Linh nói, giọng cương quyết. "Tui không biết giúp được gì nhiều, nhưng ít nhất chị có người để kể, để bàn bạc, đừng giấu tui nữa nghen."

Tôi gật đầu, cảm ơn Linh, cảm giác nhẹ nhõm len vào ngực mình lần đầu tiên sau rất nhiều tuần căng thẳng. Tôi vẫn chưa kể hết mọi chi tiết, vẫn giữ vai trò của anh Bình tách biệt để bảo vệ anh khỏi rủi ro không cần thiết, nhưng phần lớn gánh nặng tôi mang suốt hai tháng qua giờ đã có thêm một người sẵn sàng đứng cạnh, dù chỉ bằng cách lắng nghe và không phán xét.

Linh ngồi im một lúc, mắt vẫn còn đỏ hoe, rồi bất chợt đứng dậy, đi lấy cho tôi một ly nước lọc từ bình nước góc phòng, đặt xuống bàn trước mặt tôi như một cử chỉ chăm sóc rất nhỏ nhưng ấm áp. "Uống nước đi chị, kể chuyện dài chắc khát lắm." Tôi bật cười, dù mắt vẫn còn cay, cầm ly nước uống một hơi.

"Vậy giờ chị tính làm gì tiếp?" Linh hỏi, giọng đã trở lại bình thường hơn một chút.

"Tui chưa biết chắc." Tôi đáp thật lòng. "Nhưng tui nghĩ tui sẽ quay lại gặp ông Ba Thìn, cho ông xem tờ hồ sơ này, có thể ông sẽ giúp mình hiểu thêm được điều gì đó."

Linh gật đầu, không nói gì thêm, chỉ đẩy về phía tôi một cái bánh quy từ hộp bánh trên bàn, giống hệt cử chỉ im lặng cô từng làm cách đây vài tuần, khi tôi vẫn còn chưa sẵn sàng kể ra bất cứ điều gì. Lần này, tôi cầm lấy cái bánh, ăn nó, và cảm thấy nó ngon hơn hẳn mọi lần trước.

Buổi chiều hôm đó, làm việc cạnh Linh, tôi cảm nhận rõ một sự khác biệt nhỏ nhưng quan trọng trong không khí giữa hai đứa: không còn những câu nói dối vụng về, không còn những lần né tránh ánh mắt dò hỏi của cô. Thỉnh thoảng Linh liếc sang, không nói gì, chỉ khẽ gật đầu, một cử chỉ nhỏ mang ý nghĩa "tui vẫn ở đây" mà tôi trân trọng hơn bất kỳ lời động viên dài dòng nào. Tôi nhận ra, đôi khi thứ mình cần không phải là ai đó giải quyết giúp vấn đề, mà chỉ đơn giản là không phải một mình đối diện với nó nữa.

Hết Chương 35

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 36
← TrướcTiếp →