Một buổi sáng cuối tuần, vài tuần sau khi thủ tục khai tử cho ông Nguyễn Văn Nhân chính thức được hoàn tất, tôi chạy xe tới khu chợ Dân Sinh, không phải để tìm kiếm thêm manh mối nào nữa, mà đơn giản chỉ để ngồi lại, uống một ly cà phê, ở chính nơi từng là tiệm Đồng Hồ Sáu Nhân. Công ty tuần trước cũng đã âm thầm vá xong lớp mô hình lỗi, những chiếc đồng hồ có tag giấy giờ được định giá bình thường như mọi món đồ khác, không còn dòng chữ lạnh lùng "không đủ dữ liệu để định giá" xuất hiện nữa, dù phần lớn người dùng app sẽ không bao giờ biết vì sao điều đó từng xảy ra.
Tôi dựng xe, bước vào quán cà phê nhỏ của bà cụ, ngồi xuống một chiếc ghế nhựa kê ngoài hiên, gọi một ly cà phê sữa đá, thứ tôi đã quen thuộc từ những lần ghé qua trước. Nắng sáng chiếu xiên qua tán cây trước quán, hắt những vệt sáng nhấp nháy trên mặt bàn nhựa cũ.
"Con lại tới hả?" Bà cụ hỏi, mang ly cà phê ra, giọng đã quen thuộc hơn hẳn lần đầu tôi ghé.
"Dạ, cháu chỉ ghé uống nước thôi ạ." Tôi cười, nhận ly cà phê.
Tôi ngồi đó, nhìn quanh khung cửa gỗ cũ vẫn còn giữ lại mảng sơn xanh rêu ở góc dưới, cố hình dung ra hình ảnh tiệm sửa đồng hồ năm xưa, tiếng lách cách của những dụng cụ nhỏ, tiếng chuông cửa mỗi khi có khách ghé vào, tiếng ông Sáu Nhân trò chuyện với khách quen về những chiếc đồng hồ họ mang tới sửa. Tôi chưa từng gặp ông, chưa từng nghe giọng nói thật của ông, nhưng qua tất cả những gì tôi đã thu thập được suốt hai tháng qua, tôi cảm thấy mình hiểu ông theo một cách nào đó, đủ để hình dung ra được cả một cuộc đời.
Một dáng người quen thuộc xuất hiện ở đầu con hẻm, chậm rãi bước tới. Ông Ba Thìn, tay cầm một túi bánh nhỏ, tiến lại gần, ngồi xuống chiếc ghế đối diện tôi mà không cần hỏi trước, như thể cuộc gặp này đã được ngầm hẹn từ trước, dù thật ra chỉ là một sự trùng hợp giữa hai người cùng có thói quen ghé quán vào cuối tuần.
"Con cũng tới đây hả?" Ông hỏi, đặt túi bánh lên bàn, gọi thêm một ly trà nóng cho mình.
"Dạ, cháu muốn ngồi lại đây một chút, trước khi mọi chuyện thật sự khép lại." Tôi đáp.
Chúng tôi ngồi cạnh nhau một lúc lâu, không nói nhiều, chỉ thỉnh thoảng trao đổi vài câu ngắn về thời tiết, về việc thủ tục hồ sơ đã hoàn tất, về việc chị Hồng dự định sẽ về Việt Nam thăm lại nơi cha mình từng sống vào dịp cuối năm. Sự im lặng giữa chúng tôi không còn nặng nề như những lần gặp trước, mà là một sự im lặng dễ chịu, kiểu im lặng giữa hai người đã cùng đi qua một chặng đường dài và không còn cần phải giải thích thêm gì cho nhau nữa.
Tôi lấy cuốn sổ tay từ trong túi ra, mở tới trang cuối cùng còn trống, cầm bút, viết một dòng: "Người ta không biến mất khi ngừng thở. Người ta biến mất khi không còn ai nhớ tên." Tôi nhìn dòng chữ đó một lúc, rồi gấp sổ lại, đặt lên bàn, để yên đó bên cạnh ly cà phê đã vơi quá nửa.
"Tôi không thề." Tôi nói khẽ, gần như chỉ đủ cho chính mình nghe, nhớ lại câu mình từng nói với chính mình từ những ngày đầu cuộc điều tra. "Tôi chỉ hứa sẽ đọc lại lần nữa."
Ông Ba Thìn nhìn tôi, không hỏi câu đó nghĩa là gì, chỉ gật đầu nhẹ, như thể ông hiểu, dù không cần lời giải thích nào. Nắng buổi sáng vẫn tiếp tục rải những vệt sáng nhấp nháy qua tán lá, con hẻm nhỏ vẫn tiếp tục nhịp sống thường ngày của nó, và ở đó, giữa tiếng người qua lại, tiếng xe cộ xa xa, tôi ngồi yên lặng bên cạnh một người bạn mới, mang theo một cuốn sổ đã đầy chữ, và một cái tên sẽ không bao giờ còn bị lãng quên nữa.
Trước khi đứng dậy rời quán, tôi nhìn lại một lần cuối vào khung cửa gỗ cũ, mảng sơn xanh rêu ở góc dưới, và nghĩ, có lẽ mình sẽ không quay lại đây thường xuyên nữa, không phải vì đã quên, mà vì câu chuyện đã tìm được một chỗ đứng đúng đắn của nó, không còn cần tôi phải giữ chặt lấy nữa. Tôi trả tiền, chào bà cụ và ông Ba Thìn, rồi bước ra khỏi con hẻm, hoà vào dòng người của một buổi sáng cuối tuần bình thường, mang theo cuốn sổ tay đã đầy chữ trong balo, không còn là gánh nặng, mà là một phần ký ức tôi sẽ giữ mãi, theo một cách nhẹ nhàng hơn trước rất nhiều.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Bạn đã đọc hết truyện ✨