🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng thứ Hai, phòng họp lớn tầng chín kín người, mười lăm nhân viên phòng Vận hành ngồi quanh một cái bàn dài, phía trước là màn hình chiếu bảng số liệu tuần. Đây là cuộc họp đầu tuần cố định, thứ tôi đã dự hơn một trăm năm mươi lần kể từ ngày vào làm, quen tới mức có thể đoán trước gần hết những gì sắp được nói.

Chị Diệu đứng đầu bàn, cầm remote trình chiếu, giọng đều đều quen thuộc. "Tuần trước tỷ lệ xử lý ticket trong hai mươi bốn giờ đạt chín mươi ba phần trăm, tăng hai điểm so với tuần trước đó. Tốt. Tiếp tục giữ đà này, vì tháng sau chúng ta có vài chỉ số quan trọng cần đẹp trước mắt nhà đầu tư."

Chị Diệu ba mươi tám tuổi, làm trưởng phòng Vận hành kiêm phụ trách mảng Trust and Safety được năm năm, là người phỏng vấn và nhận tôi vào làm ba năm trước. Những ngày đầu, chị hướng dẫn tôi từng chút, kiên nhẫn hơn hẳn mức cần thiết với một nhân viên mới ra trường chưa có bằng đại học hoàn chỉnh như tôi. Tôi vẫn còn nhớ câu chị từng nói, gần như một lời hứa ngầm: "Ở đây không ai hỏi em học tới đâu, người ta chỉ nhìn em làm ra sao." Suốt ba năm, tôi vẫn tin câu đó là thật.

"Vòng gọi vốn Series B đang trong giai đoạn thẩm định, đội pháp lý và tài chính bên nhà đầu tư sẽ ghé thăm văn phòng vài lần trong tháng tới." Chị Diệu nói tiếp, giọng có phần trang trọng hơn thường lệ. "Chị mong mọi người giữ nhịp làm việc chuyên nghiệp, không có gì thay đổi lớn, chỉ là chúng ta đang ở giai đoạn cần mọi thứ trơn tru."

Tôi ngồi cuối bàn, tay cầm bút xoay nhẹ, nghe những con số quen thuộc trôi qua mà đầu óc lơ đãng ở một chỗ khác. Tôi nghĩ tới hai mươi mấy dòng kết quả tìm kiếm chiều thứ Sáu, tới cuốn sổ tay giờ đang nằm trong balo dưới chân mình. Có một khoảnh khắc, khi chị Diệu hỏi cả phòng có ai gặp vướng mắc gì cần báo cáo không, tôi thấy tay mình khẽ nhấc lên khỏi mặt bàn, một phản xạ chưa kịp thành hành động, rồi lại hạ xuống ngay.

Tôi không biết chính xác vì sao mình dừng lại. Có lẽ vì hai dòng ghi chú trong sổ tay còn quá mỏng để gọi là một vấn đề đáng đưa ra giữa mười lăm người. Có lẽ vì tôi chưa muốn biến một cảm giác gợn nhẹ thành một câu hỏi chính thức, thứ một khi đã hỏi ra thì không thể rút lại được. Có lẽ, đơn giản hơn, tôi vẫn còn thấy ngại, giữa một căn phòng đầy những con số đẹp và một bầu không khí ai cũng đang cố giữ mọi thứ trơn tru.

Chị Diệu nhìn quanh phòng một lượt, ánh mắt lướt qua tôi đúng một giây, có lẽ lâu hơn cần thiết một chút, rồi chuyển sang người khác. "Không ai à? Tốt, vậy họp tới đây thôi, mọi người về làm việc."

Ra khỏi phòng họp, tôi đi cùng Linh về bàn.

"Sếp dạo này căng ha." Linh nói nhỏ, chỉ đủ hai người nghe. "Nghe nói vòng gọi vốn lần này lớn lắm, cả trăm triệu đô, sếp Khoa đích thân đi gặp quỹ đầu tư bên Singapore tuần trước."

"Anh Khoa hả." Tôi hỏi lại, dù đã biết câu trả lời, chỉ để có gì đó nói trong lúc đầu óc còn đang mắc ở chỗ khác.

"Ừ, CEO đó, chị chưa gặp bao giờ hả? Ảnh ít khi xuống tầng mình lắm, toàn ở trên tầng mười hai với đội sản phẩm." Linh cười. "Chắc phải làm chuyện gì to lắm mới được gặp trực tiếp."

Tôi không đáp, chỉ cười theo cho qua, rồi ngồi xuống bàn, mở lại danh sách ticket buổi sáng. Câu nói đùa của Linh, "phải làm chuyện gì to lắm mới được gặp trực tiếp," cứ vướng lại trong đầu tôi cả buổi, không phải vì tôi có ý định gặp ai, mà vì nó nhắc tôi nhớ ra cái khoảng cách rất xa giữa chỗ tôi ngồi và những quyết định thật sự vận hành cái công ty này. Tôi chỉ là người đọc và ghi đè những con số cuối cùng, người xa nhất khỏi cái hộp đen quyết định ra những con số đó ngay từ đầu.

Buổi chiều hôm đó, không có ticket đồng hồ cơ nào mới xuất hiện, và tôi thấy mình vừa nhẹ nhõm vừa hơi hụt hẫng vì điều đó, một cảm giác lạ mà tôi chưa từng có với công việc này trước đây. Trước khi ra về, tôi lại mở sổ tay ra, không viết thêm gì, chỉ đọc lại hai dòng cũ, rồi gấp lại. Tôi tự nhủ có lẽ vậy là đủ cho tuần này, có lẽ chuyện đó sẽ tự lắng xuống nếu tôi không cố đào thêm. Nhưng khi tắt đèn bàn, tôi vẫn không thể không nghĩ tới cách chị Diệu nhìn tôi một giây lâu hơn cần thiết trong phòng họp sáng nay, như thể chị cũng đang chờ xem tôi có định nói gì không, và cũng nhẹ nhõm không kém khi thấy tôi im lặng.

Hết Chương 4

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 5
← TrướcTiếp →