Giờ nghỉ trưa hôm sau, tôi ngồi ăn cơm hộp tại bàn, thứ tôi vẫn làm thay vì ra ngoài như phần lớn đồng nghiệp, một phần vì tiết kiệm, một phần vì thích khoảng lặng ngắn ngủi đó, khi văn phòng vắng hẳn và tiếng quạt con cóc trở thành âm thanh duy nhất còn lại.
"Chị ăn cơm hộp hoài không chán à?" Linh kéo ghế ngồi đối diện, mở hộp cơm của mình ra, mùi sả ớt bốc lên thơm nức.
Linh hai mươi lăm tuổi, vào công ty sau tôi nửa năm, ngồi bàn cạnh tôi từ ngày đầu, tính tình bộc trực, hay trêu chọc mọi người trong phòng bằng giọng thẳng thớm không kiêng dè. Chúng tôi thân nhau theo kiểu đồng nghiệp cùng ca làm, cùng chịu chung áp lực KPI, chưa từng chia sẻ gì sâu hơn chuyện công việc và vài câu than thở về giá xăng.
"Rẻ mà no, chán gì." Tôi đáp, gắp một miếng cá kho.
Ticket buổi sáng hôm đó không có gì đặc biệt cho tới gần mười một giờ, khi một khiếu nại mới hiện lên, mã số khác, khu vực khác, nhưng nội dung khiến tôi dừng đũa giữa chừng bữa ăn tinh thần, dù bụng vẫn đang no. Một chiếc đồng hồ cơ khác. Mặt số hình chữ nhật, dây kim loại đã xỉn màu, và trong ảnh, lại một cái tag giấy nhỏ buộc vào một mắt dây, nét chữ viết tay cùng kiểu run run, cùng màu mực xanh dương nhạt.
Tôi mở tab mới, gõ lại kết quả định giá. Cùng một khối chữ:
`` [GIÁ THẬT — KẾT QUẢ ĐỊNH GIÁ] Trạng thái: KHÔNG XÁC ĐỊNH Không đủ dữ liệu để định giá. ``
Tôi lục trong balo lấy ra cuốn sổ tay bìa da giả màu nâu tôi vẫn mang theo từ hồi còn đi học, những trang giấy kẻ ngang đã ố vàng nhẹ ở góc vì để lâu trong túi. Tôi ít khi dùng nó cho công việc, chỉ thỉnh thoảng ghi số điện thoại hoặc vài việc cần nhớ mà không muốn lưu vào điện thoại — thói quen có từ lần đầu đi làm, khi tôi phát hiện log công việc trên máy công ty có thể bị xoá bất cứ lúc nào nếu quản lý muốn, còn giấy thì không ai xoá được trừ chính tôi.
Tôi mở một trang mới, viết tay: "Ticket 1 — 12/9 — đồng hồ cơ, dây da, tag giấy." Rồi dòng dưới: "Ticket 2 — 16/9 — đồng hồ cơ, dây kim loại, tag giấy." Nét chữ tôi hơi vội, không đẹp, nhưng đủ đọc lại được sau này.
"Chị viết gì mà nghiêm trọng vậy?" Linh liếc sang, tò mò thật lòng chứ không phải trêu.
"Ghi chú vặt thôi." Tôi gập sổ lại, đưa mắt quay về màn hình.
"Hai bữa nay chị hay ngồi thừ ra vậy đó, có gì thì nói tui nghe, đừng ôm một mình." Linh nói, giọng đùa nhưng ánh mắt thật.
Tôi cười, lắc đầu, "Không có gì đâu, mai kể." Câu "mai kể" đó tôi nói ra chỉ để qua chuyện, không định thật sự kể gì cả, vì lúc đó tôi còn chưa biết mình đang giữ cái gì trong tay. Hai dòng ghi chú trong một cuốn sổ, một cảm giác gợn nhẹ không tên, làm sao gọi đó là "có chuyện" để kể cho ai.
Buổi chiều, tôi thử làm một việc nhỏ: mở lại công cụ tìm kiếm nội bộ, gõ từ khoá "đồng hồ cơ", lọc theo trạng thái "không đủ dữ liệu định giá" trong ba tháng gần nhất. Kết quả trả về nhiều hơn tôi tưởng, hơn hai mươi dòng, nhưng tôi không đủ thời gian giờ làm để mở từng cái ra xem chi tiết, và làm việc này công khai giữa giờ hành chính khiến tôi thấy không thoải mái, dù chẳng có quy định nào cấm nhân viên tra cứu lịch sử ticket của chính mảng mình phụ trách.
Tôi đóng tab tìm kiếm, quay lại xử lý ticket bình thường, cố giữ nhịp làm việc như mọi ngày để không ai để ý. Nhưng trong đầu, con số hai mươi mấy dòng cứ nằm đó, như một cái tủ đã hé mở một khe rất nhỏ, đủ để biết bên trong không trống, mà chưa đủ sáng để thấy rõ có gì.
Cuối giờ, trước khi tắt máy ra về, tôi mở lại cuốn sổ tay, đọc lại hai dòng vừa viết. Hai chiếc đồng hồ. Hai người bán khác nhau, không liên quan gì tới nhau theo bất kỳ thông tin nào tôi có. Điểm chung duy nhất là cái tag giấy, và một dòng chữ hệ thống lạnh lùng không giải thích gì thêm.
Tôi gấp sổ lại, nhét vào đáy balo, dưới lớp giấy tờ và cục sạc dự phòng, như thể cất nó càng sâu thì câu hỏi trong đầu tôi cũng theo đó mà lắng xuống. Nó không lắng xuống. Trên đường về, dừng đèn đỏ ở ngã tư Điện Biên Phủ, tôi bắt gặp mình đang tự hỏi: nếu có ticket thứ ba giống vậy xuất hiện, liệu tôi có còn coi đó là trùng hợp được nữa không, hay lúc đó tôi sẽ buộc phải gọi nó bằng một cái tên khác.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 4 →