Vài ngày sau cuộc nói chuyện với chị Diệu, tôi mở lại hệ thống ticket vào một buổi sáng bình thường, định kiểm tra xem có ticket đồng hồ cơ mới nào xuất hiện không, một thói quen tôi vẫn giữ đều đặn kể từ sau tháng im lặng. Sáng đó văn phòng vẫn ồn ào như mọi ngày, tiếng Linh cười đùa với ai đó qua điện thoại ở bàn bên cạnh, tiếng máy in kêu è è ở góc phòng, không có gì báo trước rằng buổi sáng này sẽ khác đi.
Tôi gõ vào bộ lọc quen thuộc, chờ danh sách hiện lên, nhưng kết quả trả về khiến tôi khựng lại: toàn bộ những ticket tôi từng đánh dấu theo dõi trong hai tuần gần nhất, kể cả những ticket tôi chưa kịp xử lý, đều đã chuyển sang trạng thái "đã đóng", với một tài khoản quản trị tôi không quen thuộc thực hiện thao tác.
Tôi mở nhật ký hệ thống, tra lại chi tiết thời gian đóng, thấy toàn bộ được thực hiện trong cùng một khoảng mười lăm phút, tối hôm qua, sau giờ làm việc, khi văn phòng gần như đã vắng người. Không có ghi chú lý do, không có giải trình, chỉ có một dòng trạng thái lạnh lùng: đã xử lý.
Tôi ngồi im, tay đặt trên bàn phím nhưng không gõ gì thêm, cảm giác một luồng lạnh chạy dọc sống lưng. Đây không phải một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Ai đó, với quyền quản trị cao hơn tôi, đã chủ động dọn dẹp toàn bộ dấu vết những ticket tôi từng để mắt tới, ngay sau khi tôi báo cáo với chị Diệu chưa đầy một tuần.
Tôi tra thêm thông tin về tài khoản quản trị đã thực hiện thao tác, chỉ thấy một mã nhân viên nội bộ, không đủ quyền truy cập để biết chính xác đó là ai, nhưng tôi có một linh cảm rất mạnh, gần như chắc chắn, rằng đây không phải là hành động tự phát của một nhân viên bình thường nào đó. Ai đó ở cấp cao hơn đã ra lệnh, và lệnh đó được thực hiện âm thầm, không để lại một lời giải thích nào cho người đã phát hiện ra vấn đề trước tiên.
Tôi nghĩ tới cuộc nói chuyện với chị Diệu, tới câu "chị sẽ xem xét kỹ hơn" chị nói với vẻ mặt điềm tĩnh, chân thành tới mức tôi gần như đã tin. Giờ nhìn lại, tôi hiểu ra "xem xét" không có nghĩa là điều tra, mà có nghĩa là dọn dẹp, xoá bỏ dấu vết, làm cho vấn đề biến mất khỏi tầm mắt thay vì được giải quyết tận gốc.
Cảm giác lúc đó không giống bất kỳ cảm giác nào tôi từng trải qua trong suốt ba năm làm việc ở đây. Không phải giận dữ bộc phát, cũng không hẳn là sợ hãi, mà là một sự vỡ mộng lặng lẽ, kiểu vỡ mộng khi một niềm tin mình đã giữ suốt một thời gian dài, về một nơi làm việc, về một người từng dìu dắt mình, đột nhiên sụp đổ mà không có tiếng động lớn nào đi kèm.
Tôi đóng lại hệ thống ticket, mở một trình duyệt khác, không thuộc mạng nội bộ công ty, gõ vào ô tìm kiếm cụm từ "cách tra cứu hồ sơ hành chính người mất tích không thân nhân." Tôi không chắc mình đang tìm đúng hướng, chỉ biết rằng nếu công ty đã chọn con đường im lặng, tôi sẽ phải tìm một con đường khác, một con đường không nằm trong tầm kiểm soát của bất kỳ tài khoản quản trị nào, để cuối cùng cũng tìm ra được câu trả lời đầy đủ cho câu hỏi vẫn còn treo lại từ buổi chiều mưa ở tiệm ông Ba Thìn: điều gì thật sự đã xảy ra, và vì sao suốt mười năm qua, không một cơ quan nào chính thức xác nhận cái chết của ông Sáu Nhân.
Tôi ngồi im một lúc lâu trước màn hình, nhìn kết quả tìm kiếm hiện ra, phần lớn là những trang hướng dẫn thủ tục hành chính khô khan, khó hiểu với một người ngoài ngành như tôi. Tôi nghĩ tới việc mình sẽ cần một người quen biết trong hệ thống hành chính mới có thể tra cứu được gì đó cụ thể hơn, và trong đầu tôi hiện lên một cái tên cũ, một người bạn học cấp ba tôi đã lâu không liên lạc, hiện đang làm việc ở một phường không xa khu chợ Dân Sinh. Tôi mở lại danh bạ điện thoại, tìm tên chị, ngón tay lưỡng lự một lúc trước khi bấm gọi.
Chuông reo ba tiếng thì có người bắt máy, giọng chị Thu vang lên hơi ngỡ ngàng khi nhận ra tôi sau ngần ấy năm không liên lạc. Tôi giới thiệu lại mình, hỏi thăm vài câu xã giao, rồi mới rụt rè ngỏ lời nhờ vả, lòng vừa mong chị đồng ý vừa áy náy vì đang lợi dụng một tình bạn cũ cho một việc nằm ngoài phạm vi công việc của chị.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 34 →