🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Hai ngày sau, chị Diệu gọi tôi vào phòng riêng, tin nhắn ngắn gọn: "Em ghé chị chút." Hai ngày đó đối với tôi dài hơn bất kỳ khoảng thời gian chờ đợi nào tôi từng trải qua, mỗi lần thấy chị Diệu bước ngang qua bàn mình mà không dừng lại, tôi lại tự hỏi liệu chị đã quên mất cuộc trò chuyện hôm trước, hay đang âm thầm chuẩn bị một điều gì đó lớn hơn phía sau cánh cửa kính kia. Tôi đi vào với một hy vọng mong manh rằng lần này chị sẽ mang tới tin tức về một cuộc điều tra chính thức đã bắt đầu.

"Em ngồi đi." Chị Diệu ra hiệu, giọng vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh quen thuộc, nhưng có gì đó trong cách chị ngồi thẳng lưng hơn bình thường khiến tôi cảm nhận được sự chuẩn bị kỹ càng đằng sau cuộc nói chuyện này.

"Chị đã xem qua tài liệu em đưa." Chị mở đầu. "Chị phải nói thật, đây là một phát hiện đáng lưu tâm, chị không phủ nhận điều đó."

Tôi ngồi thẳng người lên, chờ đợi phần tiếp theo.

"Nhưng em cũng hiểu, công ty mình đang trong giai đoạn thẩm định của vòng gọi vốn Series B, mọi động thái lớn lúc này đều cần được cân nhắc rất kỹ." Chị nói tiếp, giọng chọn từng chữ cẩn thận. "Nếu chị báo cáo việc này lên cấp trên ngay bây giờ, mà chưa có đủ bằng chứng thật vững chắc, rất có thể sẽ tạo ra một cuộc khủng hoảng nội bộ không cần thiết, ảnh hưởng tới cả những người không liên quan gì, kể cả em."

"Nhưng chị ơi, càng để lâu, càng nhiều người bị ảnh hưởng bởi lỗi này hơn." Tôi nói, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng đang dâng lên một sự sốt ruột khó kiềm chế.

"Chị hiểu em muốn gì, và chị đánh giá cao tinh thần trách nhiệm của em." Chị Diệu nói, giọng dịu lại một chút. "Chị sẽ xem xét kỹ hơn, có thể trao đổi riêng với bên kỹ thuật để kiểm tra lại, nhưng chị cần thời gian, và chị mong em cũng kiên nhẫn, đừng vội vàng đưa chuyện này ra ngoài phạm vi nội bộ khi chưa có kết luận chính thức."

Tôi hiểu, dù chị không nói thẳng, câu "đừng vội vàng đưa chuyện này ra ngoài phạm vi nội bộ" là một lời cảnh báo được gói ghém khéo léo. Tôi gật đầu, không phản bác, dù trong lòng đã bắt đầu nghi ngờ liệu "xem xét kỹ hơn" của chị Diệu có thật sự dẫn tới hành động gì cụ thể hay không.

"Dạ em hiểu chị." Tôi nói, giọng đều, cố không để lộ sự thất vọng đang lớn dần.

"Cảm ơn em." Chị Diệu mỉm cười, một nụ cười lịch sự nhưng không chạm tới mắt. "Em cứ tập trung công việc bình thường, chuyện này để chị lo."

Tôi ra khỏi phòng, đi ngang qua khu vực làm việc chung, ngồi xuống bàn mình, mở lại danh sách ticket, nhưng đầu óc không thể tập trung được. Tôi nhớ lại từng chữ chị Diệu vừa nói, cố tìm ra một dấu hiệu nào đó cho thấy chị thật sự có ý định hành động, nhưng càng nghĩ, tôi càng cảm thấy toàn bộ cuộc nói chuyện đó được xây dựng khéo léo để trấn an tôi hơn là để giải quyết vấn đề. "Chị sẽ xem xét" nghe như một lời hứa, nhưng cũng có thể chỉ là một cách trì hoãn được bọc trong lớp vỏ chuyên nghiệp và tử tế, đủ mềm để tôi không thể phản đối ngay lúc đó, nhưng cũng đủ mơ hồ để không ràng buộc chị vào bất kỳ hành động cụ thể nào.

Buổi chiều hôm đó, tôi tự hỏi, nếu công ty thật sự không làm gì cả, mình sẽ làm gì tiếp theo. Câu hỏi đó không có lời đáp ngay lúc đó, chỉ có một quyết tâm âm thầm đang lớn dần trong tôi, rằng dù chị Diệu có chọn im lặng hay không, tôi cũng sẽ không dừng lại nữa.

Tôi nhớ lại khung ảnh hai đứa con chị đặt trên bàn, và tôi hiểu, theo một cách nào đó, chị Diệu cũng đang bị kẹt giữa hai lựa chọn không dễ dàng gì hơn tôi. Nhưng hiểu không có nghĩa là chấp nhận. Tôi ngồi lặng ở bàn mình cho tới hết giờ làm, nhìn màn hình mà không thật sự đọc được chữ nào, và khi tắt máy ra về, tôi đã quyết định trong đầu rằng lần tới, nếu công ty vẫn chọn im lặng, tôi sẽ tìm cách khác, một con đường không phụ thuộc vào việc chị Diệu có tin tưởng đủ để hành động hay không.

Tôi dắt xe ra khỏi bãi giữ, nổ máy, nhưng ngồi yên tại chỗ thêm một lúc trước khi chạy đi, mắt nhìn lên toà nhà văn phòng sáng đèn từng tầng một trong buổi chiều muộn. Tôi tự hỏi có bao nhiêu tầng trong đó đang giữ những câu chuyện tương tự câu chuyện của mình, những thứ được gọi là "sẽ xem xét" rồi lặng lẽ chìm vào quên lãng.

Hết Chương 32

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 33
← TrướcTiếp →