🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng thứ Hai, tôi tới văn phòng sớm hơn mọi khi, không phải vì hào hứng như những lần trước, mà vì tôi đã quyết định một việc cần phải làm, và nếu chờ thêm sẽ khiến mình mất can đảm. Suốt cả cuối tuần, tôi ngồi trong phòng trọ, xếp lại từng mảnh dữ liệu đã gom góp suốt hai tháng, cân nhắc nên trình bày tới đâu, giữ lại phần nào để bảo vệ anh Bình, để không biến buổi gặp này thành một cuộc tố cáo mà thành một lời cầu cứu chính đáng. Tôi soạn lại toàn bộ dữ liệu mình có thành một tập tài liệu ngắn gọn, in ra giấy, xin gặp riêng chị Diệu ngay khi chị vừa tới.

"Em có chuyện gì gấp lắm sao mà xin gặp sớm vậy?" Chị Diệu hỏi, ngồi xuống bàn, ánh mắt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh quen thuộc.

"Dạ, em có một số phát hiện về hệ thống định giá, em nghĩ chị cần biết." Tôi nói, đặt tập tài liệu lên bàn, tay hơi run.

Tôi trình bày, cố giữ giọng thật khách quan, thật nghiệp vụ: mẫu hình lặp lại của những ticket đồng hồ cơ có tag giấy, con số thống kê đối chứng, và phát hiện kỹ thuật về trường đặc trưng bất thường trong hệ thống. Tôi không nhắc tên anh Bình, không nhắc tới chuyến đi chợ Dân Sinh, không nhắc tới cái tên "ông Sáu" hay tiệm đồng hồ đã đóng cửa. Tôi giữ lại phần cốt lõi nhất, phần tôi hy vọng công ty sẽ chính thức vào cuộc điều tra thay vì để một mình tôi tiếp tục âm thầm.

Chị Diệu nghe, không ngắt lời, chỉ thỉnh thoảng gật đầu, mắt lướt qua từng trang tài liệu tôi đưa. Khi tôi trình bày xong, chị im lặng một lúc lâu, lâu hơn bất kỳ khoảng lặng nào tôi từng thấy ở chị trong suốt ba năm làm việc cùng nhau.

"Em có chắc những gì em nói không?" Chị hỏi, giọng cẩn trọng.

"Dạ em chắc, số liệu em đưa ra đều có thể kiểm chứng lại được." Tôi đáp.

Chị Diệu gật đầu, gấp tập tài liệu lại, đặt lên bàn trước mặt mình. "Được rồi, em để tài liệu này lại cho chị, chị sẽ xem xét kỹ hơn."

"Chị sẽ báo lên cấp trên chứ ạ? Em nghĩ đây là vấn đề nghiêm trọng, cần được điều tra chính thức." Tôi nói, cố giữ hy vọng trong giọng nói.

"Chị sẽ cân nhắc cách xử lý phù hợp nhất." Chị Diệu đáp, một câu trả lời không sai nhưng cũng không hứa hẹn gì cụ thể.

Tôi ngồi thêm một lúc, chờ xem chị có hỏi thêm gì không, nhưng chị chỉ nhìn tôi, ánh mắt có gì đó tôi không đọc được rõ ràng, một hỗn hợp giữa lo lắng và một sự tính toán thầm lặng đang diễn ra phía sau đôi mắt điềm tĩnh ấy.

"Cảm ơn em đã tin tưởng báo cáo chuyện này." Chị nói, đứng dậy trước, ra hiệu cuộc gặp đã kết thúc.

Tôi đứng dậy theo, nhưng trước khi ra khỏi phòng, tôi ngập ngừng quay lại. "Chị Diệu, em không có ý làm khó công ty đâu, em chỉ nghĩ đây là điều đúng đắn cần làm." Chị nhìn tôi một lúc, gật đầu nhẹ, không nói thêm gì, nhưng ánh mắt đó, tôi nhớ mãi sau này, mang một sắc thái tôi lúc ấy chưa đọc ra được hết: vừa như một lời cảm ơn thật lòng, vừa như một nỗi lo âu bị dồn nén.

Tôi ra khỏi phòng, lòng vừa nhẹ nhõm vì cuối cùng cũng đã nói ra được điều mình giữ suốt bao lâu, vừa bất an vì không biết chị sẽ làm gì với những gì tôi vừa trao cho chị. Tôi ngồi xuống bàn mình, cố tập trung vào ticket buổi sáng, nhưng ánh mắt cứ thỉnh thoảng liếc về phía phòng chị Diệu, thấy cánh cửa kính vẫn đóng kín, chị ngồi bất động sau bàn, không gọi điện cho ai, không rời khỏi chỗ ngồi, chỉ nhìn chằm chằm vào tập tài liệu tôi vừa đưa, như đang cân nhắc một quyết định nặng nề mà tôi không có cách nào biết trước được hướng đi.

Buổi trưa, Linh rủ tôi đi ăn như thường lệ, nhưng tôi từ chối, viện cớ không đói, ngồi lại bàn một mình, mắt vẫn không rời khỏi cánh cửa kính phòng chị Diệu. Tôi cố tưởng tượng ra những kịch bản khác nhau: chị sẽ gọi điện ngay cho anh Vũ Khoa, sẽ lập một đội đặc biệt để rà soát lại toàn bộ mô hình, sẽ mời tôi vào cùng để giải thích thêm chi tiết. Nhưng cả buổi chiều trôi qua, không có gì xảy ra ngoài nhịp làm việc bình thường của văn phòng, tiếng gõ phím, tiếng điện thoại reo lẻ tẻ, tiếng chị Diệu ra vào phòng họp như mọi ngày khác, không một dấu hiệu nào cho thấy điều tôi vừa trình bày đang được xử lý với mức độ khẩn cấp mà tôi mong đợi.

Hết Chương 31

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 32
← TrướcTiếp →