🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Ngoài trời, một cơn mưa nhỏ bất chợt đổ xuống, tiếng nước rơi lộp bộp trên mái tôn tiệm, làm không khí trong căn phòng nhỏ càng thêm ngột ngạt. Tôi ngồi im, không dám hỏi thêm gì ngay, để cho ông Ba Thìn có thời gian lấy lại hơi thở. Ông đưa tay lên lau mắt bằng mu bàn tay, một cử chỉ vụng về của người đàn ông lớn tuổi hiếm khi cho phép mình khóc trước mặt người khác.

"Ổng mất trong tiệm, một mình, trong cái gác nhỏ phía sau." Ông Ba Thìn kể tiếp, giọng vẫn còn run nhưng đã bắt đầu vững lại. "Hồi đó ổng sống có một mình, như tui nói với con lần trước, vợ mất sớm, con gái ở xa. Ổng ít giao du, khách khứa cũng thưa dần, nên..."

Ông dừng lại, hít một hơi dài, như đang cố gom hết can đảm để nói tiếp phần khó khăn nhất.

"Nên không ai biết ổng mất tự khi nào." Ông nói, từng chữ rời rạc, nặng nề. "Tiệm đóng cửa, người ta tưởng ổng đi đâu đó thăm bà con, hoặc bệnh nằm nhà nghỉ ngơi. Không ai nghĩ tới chuyện tệ hơn, vì ai mà nghĩ tới chuyện đó bao giờ, cho tới khi..."

Ông không nói hết câu, chỉ lắc đầu, như thể phần còn lại quá nặng để gọi thành lời ngay lúc này.

Tôi ngồi lặng, cảm giác toàn bộ cơ thể mình đông cứng lại, những mảnh ghép rời rạc suốt hai tháng qua giờ đột nhiên khớp vào nhau thành một hình ảnh hoàn chỉnh, nhưng là một hình ảnh tôi chưa từng chuẩn bị tinh thần để đối diện: một người đàn ông già, sống một mình, qua đời trong chính căn gác nhỏ phía sau tiệm sửa đồng hồ ông đã gắn bó cả đời, và không một ai, kể cả người bạn nghề ba mươi năm đang ngồi trước mặt tôi đây, biết được chính xác điều đó đã xảy ra từ bao giờ.

"Vậy sao người ta biết được là ổng mất rồi ạ?" Tôi hỏi, giọng khẽ tới mức gần như thì thầm.

Ông Ba Thìn nhìn tôi, ánh mắt vẫn còn ướt, nhưng có một điều gì đó trong đó khiến tôi hiểu ông chưa sẵn sàng trả lời câu hỏi này ngay lúc đó. "Chuyện đó... để bữa khác con, tui... tui cần thời gian."

Tôi gật đầu ngay, không ép thêm, dù trong lòng còn hàng chục câu hỏi khác đang chờ được hỏi ra. Tôi hiểu, nhìn vào đôi tay vẫn còn run của ông, vào ánh mắt vừa mới hé lộ một nỗi đau đã giấu kín suốt nhiều năm, rằng đây không phải lúc để thúc ép thêm bất cứ điều gì.

"Cháu xin lỗi ông vì đã hỏi." Tôi nói, giọng nghẹn lại.

"Không, con không có lỗi gì hết." Ông Ba Thìn lắc đầu, giọng chợt dịu lại. "Cái này tui giữ trong lòng lâu quá rồi, có lẽ tới lúc phải nói ra thôi, chỉ là... chưa phải hôm nay."

Tôi đứng dậy, cảm ơn ông, hẹn sẽ quay lại, rồi bước ra khỏi tiệm trong trạng thái nửa tỉnh nửa mê. Con hẻm bên ngoài vẫn như mọi ngày, tiếng xe máy chạy ngang, tiếng ai đó gọi nhau từ một căn nhà gần đó, nhưng với tôi, mọi thứ đều như đang trôi chậm hơn, xa lạ hơn.

Tôi dắt xe ra khỏi bãi giữ, nổ máy, chạy về hướng nhà, nhưng không nhớ nổi mình đã đi qua những con đường nào, chỉ biết khi về tới phòng trọ, tôi ngồi sụp xuống mép giường, hai tay ôm lấy đầu, nước mắt bất chợt trào ra mà chính tôi cũng không hiểu rõ mình đang khóc cho ai: cho ông Sáu, người tôi chưa từng gặp mặt nhưng đã theo đuổi câu chuyện của ông suốt hai tháng ròng, hay cho chính mình, người vừa nhận ra rằng phía sau mỗi cái tag giấy buộc dây mình từng nhìn qua màn hình, luôn có một con người thật, một cuộc đời thật, đã từng tồn tại và rồi biến mất trong lặng lẽ, không một ai kịp nhận ra.

Tôi không nhớ mình đã ngồi như vậy bao lâu, chỉ biết khi ngẩng lên nhìn đồng hồ, đã hơn mười một giờ đêm. Tôi lau nước mắt, đứng dậy pha cho mình một ly nước ấm, đứng bên khung cửa sổ nhỏ nhìn xuống con hẻm trọ vắng người bên dưới, mưa đã tạnh từ lúc nào không hay. Tôi nghĩ tới cuốn sổ tay trên bàn, tới toàn bộ những gì mình đã ghi chép suốt hai tháng qua, và tự hỏi liệu tất cả những dòng chữ đó có đủ sức nặng để cuối cùng trả lại cho ông Sáu Nhân một điều gì đó, dù nhỏ bé tới đâu, sau ngần ấy năm bị lãng quên.

Hết Chương 30

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 31
← TrướcTiếp →