Một tuần sau nữa, tôi quay lại tiệm ông Ba Thìn lần thứ ba, lần này không mang theo quà gì, chỉ mang theo sự kiên nhẫn tôi tự nhủ mình cần có để nghe hết một câu chuyện dài mà người kể chưa sẵn sàng kể trọn. Suốt cả tuần, tôi cố giữ nhịp sống bình thường ở công ty, xử lý ticket đều đặn, ăn trưa cùng Linh, nhưng đầu óc lúc nào cũng vương vấn hình ảnh đôi tay run rẩy của ông cụ trong buổi gặp lần trước.
Buổi chiều hôm đó trời âm u hơn thường lệ, ánh sáng trong tiệm nhỏ dịu xuống, chiếc quạt trần vẫn quay chậm rãi trên đầu, tiếng tích tắc của những chiếc đồng hồ treo tường vang lên không đều, như một dàn nhạc cũ đã lệch nhịp từ lâu. Vài giọt mưa lất phất bắt đầu rơi ngoài hiên, làm không khí trong con hẻm dịu bớt cái oi bức còn sót lại từ buổi trưa.
"Con lại tới hả?" Ông Ba Thìn hỏi, không còn ngạc nhiên như lần đầu, giọng có phần quen thuộc hơn.
"Dạ, cháu ghé thăm ông thôi ạ." Tôi ngồi xuống, không vội hỏi ngay, chỉ trò chuyện vài câu về thời tiết, về công việc sửa đồng hồ, để không khí bớt căng thẳng như những lần trước.
Ông kể thêm vài chuyện nhỏ về nghề, về những vị khách quen còn sót lại, về cách ông vẫn giữ tiệm mở cửa mỗi ngày dù thu nhập chẳng đáng bao nhiêu, chỉ vì thói quen, vì không biết làm gì khác ở tuổi này. Tôi lắng nghe, gật đầu, dần dần cảm nhận được sự tin tưởng giữa hai chúng tôi lớn lên theo từng câu chuyện nhỏ.
Sau một khoảng im lặng, tôi hít một hơi, quyết định hỏi thẳng câu tôi đã chuẩn bị suốt cả tuần qua. "Ông ơi, cháu hỏi thiệt, ông Sáu bây giờ ở đâu ạ?"
Ông Ba Thìn khựng lại, tay đang cầm cây kẹp nhỏ dừng hẳn giữa chừng, không tiếp tục công việc đang làm dở nữa. Ông đặt cây kẹp xuống bàn, chậm rãi, rồi ngồi im, không nhìn tôi, mắt nhìn xuống đôi bàn tay đang đặt trên đùi, những ngón tay run lên rõ rệt hơn hẳn mọi lần trước, không phải cái run nhẹ quen thuộc của bệnh tuổi già, mà một cái run khác, sâu hơn, từ một nơi nào đó bên trong.
Tôi ngồi im, không hối thúc, để cho khoảng lặng đó kéo dài bao lâu tuỳ ông cần. Ngoài trời, một cơn gió nhẹ thổi qua, làm lay động mấy tấm rèm cũ treo trước cửa tiệm, tiếng đồng hồ treo tường vẫn tích tắc không đều, và trong không gian nhỏ hẹp đó, tôi có thể nghe rõ cả tiếng thở của chính mình, nặng hơn bình thường.
"Con hỏi câu đó..." Ông Ba Thìn bắt đầu, giọng khàn hẳn đi, "...tui né tránh mấy lần rồi, tại tui chưa biết phải nói sao cho phải."
Tôi không nói gì, chỉ chờ đợi, tay siết nhẹ vào mép ghế nhựa mình đang ngồi, cảm nhận rõ nhịp tim mình đang đập nhanh hơn từng giây một.
Ông Ba Thìn ngẩng lên, nhìn thẳng vào tôi lần đầu tiên kể từ khi tôi hỏi câu đó, đôi mắt già nua ầng ậng nước, một nỗi đau đã được giữ kín quá lâu giờ đang chực trào ra. Ông mở miệng, giọng run rẩy, đứt quãng.
"Ổng mất rồi con à..."
Câu nói đó rơi vào không gian tiệm nhỏ như một hòn đá rơi xuống mặt nước lặng, không có tiếng vang lớn nào, chỉ có một sự tĩnh lặng đột ngột bao trùm lấy cả hai chúng tôi, nặng nề hơn bất kỳ âm thanh nào có thể tạo ra.
Tôi ngồi bất động, hai tay siết chặt lấy nhau trên đùi, không dám thở mạnh, sợ chỉ một cử động nhỏ cũng đủ làm vỡ tan cái khoảnh khắc mong manh này, nơi một sự thật đã bị giữ kín quá lâu vừa mới hé lộ ra một góc nhỏ đầu tiên. Bên ngoài, con hẻm vẫn tiếp tục nhịp sống thường ngày của nó, tiếng xe cộ, tiếng người, hoàn toàn không hay biết gì về điều vừa được nói ra trong căn tiệm nhỏ này.
Tôi nhìn ông Ba Thìn, thấy vai ông hơi run, đôi mắt vẫn cụp xuống nhìn hai bàn tay đặt trên đùi. Có một khoảnh khắc tôi muốn đưa tay ra, đặt lên vai ông một cái, như cách người ta vẫn làm để an ủi ai đó đang đau, nhưng tôi kìm lại, sợ một cử chỉ quá gần gũi lúc này sẽ khiến ông càng khó nói tiếp hơn. Tôi chỉ ngồi yên, để sự có mặt lặng lẽ của mình là điều duy nhất tôi có thể trao cho ông ngay lúc đó.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 30 →