🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Một tuần sau, tôi quay lại con hẻm sau lưng chợ Dân Sinh, lần này mang theo một hộp bánh nhỏ mua ở tiệm quen gần công ty, một cách làm quen giản dị tôi học được từ chính cách mẹ vẫn hay làm mỗi khi muốn hỏi thăm ai đó chuyện riêng tư. Trời chiều hôm đó nắng nhẹ, con hẻm quen thuộc giờ không còn xa lạ với tôi như lần đầu, tôi đi thẳng một mạch không cần hỏi đường ai, bước chân đã nhớ từng khúc rẽ.

Ông Ba Thìn đang ngồi sửa một chiếc đồng hồ khi tôi tới, ngẩng lên nhìn tôi, có vẻ nhận ra ngay. "Con lại tới hả?"

"Dạ, cháu mang chút bánh biếu ông." Tôi đưa hộp bánh, ngồi xuống chiếc ghế quen thuộc lần trước.

Ông Ba Thìn nhận hộp bánh, đặt lên bàn, không mở ra ngay, chỉ nhìn tôi một lúc rồi gật đầu, như thể sự chân thành của một món quà nhỏ đã đủ để ông hạ bớt sự cảnh giác. "Con thiệt tình muốn biết chuyện ông Sáu hả?"

"Dạ, cháu muốn biết ạ." Tôi đáp, giọng thành thật.

Ông thở dài, đặt cây kẹp nhỏ xuống, ngả lưng ra sau ghế. "Tui với ông Sáu quen nhau từ hồi trẻ, cả hai học nghề sửa đồng hồ chung một ông thầy, mở tiệm cách nhau chưa đầy năm phút đi bộ, vậy mà quen nhau tới giờ cũng gần ba mươi năm rồi."

Tôi ngồi im nghe, không dám ngắt lời, sợ làm gián đoạn dòng ký ức đang chậm rãi mở ra.

"Hồi đó khu này đông vui lắm, đồng hồ cơ còn thịnh, người ta đeo đồng hồ như một thứ trang sức, một thứ để đời, hư đâu sửa đó, không như bây giờ hư cái là mua cái mới liền." Ông kể, mắt lướt qua dãy đồng hồ treo trên vách, một vài cái vẫn còn chạy đều, một vài cái đã ngừng từ lâu, như đang điểm lại từng cái tên khách quen ông còn nhớ được qua chính những chiếc kim đứng yên đó. "Ông Sáu tay nghề giỏi hơn tui, đặc biệt là mấy loại máy cổ, khách quý ổng lắm, có người từ tận quận khác chạy xe qua đây chỉ để đưa ổng sửa."

Ông lấy ra một tấm ảnh cũ đen trắng từ ngăn kéo bàn, đưa cho tôi xem. Trong ảnh là hai người đàn ông trẻ hơn nhiều, đứng trước hai căn tiệm nhỏ san sát nhau, cười tươi, một người cao gầy, một người thấp đậm hơn.

"Đây là tui với ổng, chụp hồi mới mở tiệm được vài năm." Ông chỉ vào người cao gầy trong ảnh. "Đó là ông Sáu đó, hồi trẻ đẹp trai dữ lắm nghen."

Tôi cầm tấm ảnh, nhìn kỹ gương mặt người đàn ông trong đó, cố ghi nhớ từng nét, như thể việc nhớ được khuôn mặt này sẽ giúp tôi hiểu thêm điều gì đó về cái tag giấy, về những chiếc đồng hồ, về tất cả những gì tôi đã theo đuổi suốt hai tháng qua.

"Rồi sau này sao ông?" Tôi hỏi khẽ, cảm nhận được không khí trong tiệm đang trầm xuống.

Ông Ba Thìn nhận lại tấm ảnh, cất vào ngăn kéo, tay hơi run khi đóng ngăn kéo lại. "Sau này khách vãng dần, đồng hồ điện tử với điện thoại thông minh lên ngôi, tụi tui già đi, sức khoẻ yếu, tiệm ông Sáu cũng thưa khách như tiệm tui. Ổng sống một mình trong gác nhỏ sau tiệm, vợ mất sớm, con gái lấy chồng xa tận nước ngoài, ít liên lạc."

Ông dừng lại, ánh mắt đột nhiên trở nên xa cách, như một bức tường vô hình vừa dựng lên giữa chúng tôi. "Rồi có một năm, tiệm ổng đóng cửa. Tui... để bữa khác kể tiếp con, hôm nay tới đây thôi."

Tôi nhận ra ông vừa cứng người lại đúng vào khoảnh khắc câu chuyện chạm tới năm tiệm đóng cửa, và tôi không dám hỏi thêm, chỉ gật đầu, cảm ơn ông đã kể, rồi đứng dậy ra về, mang theo trong đầu hình ảnh hai người đàn ông trẻ cười tươi trong tấm ảnh cũ, và câu hỏi vẫn còn treo lại: điều gì đã khiến một người đàn ông từng có cả một cộng đồng khách quen, một người bạn nghề ba mươi năm, lại biến mất không một dấu vết rõ ràng nào để lại.

Tôi đứng ngoài cửa tiệm một lúc trước khi rời đi hẳn, nhìn qua khe cửa thấy ông Ba Thìn đã quay lại với công việc dở dang, nhưng động tác chậm hơn hẳn lúc tôi mới tới, như thể câu chuyện vừa kể đã rút cạn một phần sức lực nào đó trong ông. Tôi tự nhủ mình sẽ không tới hỏi liên tục nữa, sẽ để ông có thời gian, dù mỗi ngày trôi qua trong im lặng đó cũng là một ngày tôi phải mang theo câu hỏi chưa có lời đáp, nặng hơn cả những gì tôi từng tưởng tượng khi bắt đầu cuộc điều tra này.

Hết Chương 28

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 29
← TrướcTiếp →