🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Cuối hẻm, đúng như bà cụ bán cà phê chỉ, tôi thấy một căn nhà nhỏ khác, cửa mở rộng, bên trong là một tiệm sửa đồng hồ thật sự, khác hẳn quán cà phê lúc nãy. Kệ kính bày đầy đồng hồ đủ loại, cái còn nguyên hộp, cái đã tháo rời từng bộ phận nằm chờ sửa, tường treo lịch cũ nhiều năm chưa xé, một chiếc quạt trần cổ điển quay chậm rãi trên đầu, cánh quạt phủ một lớp bụi mỏng không ai buồn lau.

Một ông cụ ngồi sau bàn làm việc, lưng hơi còng, chiếc kính lúp đeo trên trán được đẩy lên cao, để lộ đôi mắt nheo lại vì tuổi tác nhưng vẫn còn tinh anh, tay đang cầm một cây kẹp nhỏ, tỉ mẩn tháo từng con ốc trên một chiếc đồng hồ đặt trước mặt.

"Dạ cháu chào ông ạ." Tôi lên tiếng, đứng ngoài cửa, chưa dám bước hẳn vào.

Ông cụ ngẩng lên, nhìn tôi một lúc, ánh mắt vừa dò xét vừa có chút cảnh giác tự nhiên của người lớn tuổi khi gặp người lạ. "Con tìm ai?"

"Dạ ông có phải ông Ba Thìn không ạ? Cháu nghe cô bán cà phê đầu hẻm giới thiệu, cháu muốn hỏi thăm ông chút chuyện." Tôi nói, giọng cố giữ nhẹ nhàng, lễ phép nhất có thể.

"Ừ, tui là Thìn đây. Con hỏi chuyện gì?" Ông đặt cây kẹp nhỏ xuống bàn, nhưng chưa mời tôi vào, vẫn giữ khoảng cách thận trọng.

"Dạ cháu muốn hỏi về ông Sáu, chủ tiệm đồng hồ cũ ở đầu hẻm ấy ạ." Tôi nói, cố quan sát phản ứng của ông thật kỹ.

Có một sự thay đổi rất nhỏ trên gương mặt ông Ba Thìn khi nghe cái tên đó, đôi tay đang đặt trên bàn khẽ siết lại, ánh mắt thoáng qua một nét gì đó nặng nề hơn hẳn thái độ ban đầu. "Con là ai, hỏi chuyện ông Sáu làm gì?"

"Dạ cháu tên Ngọc Anh, cháu làm ở một công ty công nghệ, tình cờ biết tới tiệm ông Sáu qua một mối liên hệ công việc, cháu chỉ muốn tìm hiểu thêm về ông thôi ạ, không có ý gì khác." Tôi giải thích, chọn từng chữ cẩn thận, không muốn tạo cảm giác đe doạ hay tọc mạch.

Ông Ba Thìn nhìn tôi một lúc lâu, rồi thở dài, đưa tay chỉ vào chiếc ghế đối diện. "Ngồi đi con."

Tôi ngồi xuống, nhìn quanh tiệm nhỏ, những chiếc đồng hồ treo tường cũ trên vách kêu tích tắc không đều nhịp, một số đã ngừng chạy từ lâu, kim đứng yên ở những giờ khác nhau, như thể thời gian ở đây không còn trôi theo một quy luật chung nào nữa.

"Ông Sáu với tui là bạn nghề mấy chục năm nay." Ông Ba Thìn nói, giọng chậm rãi, mắt nhìn ra khoảng sân nhỏ trước cửa tiệm. "Ổng sửa đồng hồ mát tay hơn tui nhiều, hồi xưa khách xếp hàng chờ cả buổi, tui với ổng hay ngồi uống trà buổi tối, nói chuyện nghề, chuyện đời."

"Ông Sáu giờ ở đâu vậy ông?" Tôi hỏi, giọng khẽ hơn, cảm nhận rõ sự nặng nề đang lan ra trong không khí căn tiệm nhỏ.

Ông Ba Thìn im lặng một lúc lâu, tay cầm lại cây kẹp nhỏ trên bàn nhưng không làm gì với nó, chỉ xoay xoay giữa các ngón tay. "Chuyện đó dài lắm con, để bữa khác kể, giờ tui bận, có mấy cái đồng hồ khách hẹn lấy chiều nay."

Tôi hiểu đó là một lời từ chối được gói ghém khéo léo, không phải vì ông thật sự bận, mà vì có điều gì đó ông chưa sẵn sàng nói ra với một người lạ vừa mới gặp lần đầu. Tôi gật đầu, không ép, đứng dậy cảm ơn ông, hẹn sẽ quay lại lần khác. Bước ra khỏi tiệm, tôi ngoái nhìn lại, thấy ông Ba Thìn vẫn ngồi đó, tay cầm cây kẹp nhỏ nhưng không động tới chiếc đồng hồ trước mặt nữa, mắt dán vào khoảng không phía cửa ra vào, hai vai trùng xuống như vừa trút bớt một phần sức nặng nào đó xuống, còn phần lớn hơn thì vẫn ở nguyên chỗ cũ.

Tôi đi bộ ra khỏi con hẻm, lòng nặng trĩu một cảm giác khó gọi tên. Tôi vừa chạm được vào một mảnh sự thật, đủ để biết chắc mình đang đi đúng hướng, nhưng cũng đủ để hiểu rằng phía sau cái tên "ông Sáu" không chỉ là một câu chuyện buồn bình thường, mà là một điều gì đó ông Ba Thìn đã mang trong lòng suốt một thời gian dài, nặng tới mức chỉ nghe nhắc tên thôi cũng đủ khiến đôi tay quen việc của một người thợ già run lên như vậy.

Tôi dừng xe ở đầu hẻm, ngoái nhìn lại tấm biển nhỏ ghi tên tiệm sửa đồng hồ, chữ đã phai gần hết theo năm tháng. Tôi tự nhủ mình sẽ quay lại, sớm thôi, nhưng lần này sẽ kiên nhẫn hơn, không hối thúc một người vừa mới hé mở cánh cửa ký ức mà ông đã đóng chặt suốt bao năm.

Hết Chương 27

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 28
← TrướcTiếp →