Cuối tuần kế tiếp, tôi quay lại khu chợ Dân Sinh, lần này với mục đích rõ ràng hơn: tìm ra vị trí chính xác của tiệm ông Sáu, theo hướng dẫn mơ hồ của anh Tòng, con hẻm sau lưng chợ, cách vựa của anh chừng năm phút đi bộ.
Tôi gửi xe ở chỗ quen thuộc, đi bộ theo hướng anh Tòng chỉ hôm trước, rẽ vào một con hẻm nhỏ hơn hẳn những con hẻm tôi từng đi qua, chỉ đủ rộng cho hai người tránh nhau, hai bên là những căn nhà cũ san sát, mái tôn thấp, dây điện chằng chịt giăng ngang đầu.
Vài đứa trẻ con chạy giỡn trước một cánh cửa mở toang, tiếng ti vi phát cải lương vọng ra từ một căn nhà khác, mùi cơm chiều bắt đầu thoảng ra từ những khung bếp nhỏ phía sau các cánh cửa khép hờ. Tôi đi chậm, mắt quan sát từng cánh cửa, từng bảng hiệu cũ mờ, cố hình dung xem đâu là nơi từng là tiệm sửa đồng hồ. Đi được nửa con hẻm, tôi thấy một căn nhà nhỏ, mặt tiền giờ là một quán cà phê cóc, bảng hiệu viết tay đơn giản "Cà Phê Cô Ba", vài cái ghế nhựa xếp trước cửa, một bà cụ ngồi bán, tay quạt phe phẩy chiếc quạt giấy cũ.
Tôi tiến lại gần, nhìn kỹ khung cửa gỗ đã sơn lại nhiều lớp, nhưng vẫn còn lộ ra ở góc dưới một mảng sơn cũ màu xanh rêu, khác hẳn với lớp sơn trắng mới bên ngoài, như một dấu vết còn sót lại từ một lớp đời trước của căn nhà.
"Cô ơi, cho cháu hỏi thăm chút." Tôi tiến lại gần quầy hàng, ngồi xuống một chiếc ghế nhựa.
"Ừ, con uống gì?" Bà cụ hỏi, giọng chậm rãi.
"Dạ cháu cho ly cà phê sữa đá." Tôi gọi món, rồi hỏi tiếp. "Cô ơi, chỗ này hồi xưa có phải là tiệm sửa đồng hồ không ạ, tiệm ông Sáu đó cô?"
Bà cụ ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên. "Ủa, sao con biết chuyện đó, con là cháu ổng hả?"
"Dạ không, cháu chỉ nghe người ta nhắc tới thôi, cháu tò mò." Tôi đáp, cố giữ giọng tự nhiên.
"Ừ, chỗ này hồi xưa đúng là tiệm ông Sáu thiệt, tiệm sửa đồng hồ có tiếng trong khu này, cỡ hai mươi mấy năm trước đông khách lắm." Bà cụ vừa pha cà phê vừa kể, giọng chậm rãi như đang lục lại một ký ức đã lâu không ai hỏi tới. "Sau này ổng già, khách vãng dần, ổng cũng ít ra ngoài, tui thuê lại chỗ này mở quán cũng phải chục năm rồi."
"Ông Sáu giờ ở đâu ạ cô?" Tôi hỏi, tim đập nhanh hơn, cố giữ giọng bình thường nhất có thể.
Bà cụ khựng lại một giây, tay vẫn đang khuấy ly cà phê, ánh mắt thoáng qua một nét gì đó khó gọi tên, không hẳn buồn, cũng không hẳn né tránh, gần giống như sự ngập ngừng của người không chắc mình có nên nói ra một chuyện cũ hay không. "Cái đó con phải hỏi ông Ba Thìn, tiệm sửa đồng hồ gần cuối hẻm kia kìa, ổng với ông Sáu bạn thân nhau lắm, biết rõ hơn tui."
"Dạ cháu cảm ơn cô." Tôi nói, nhận ly cà phê, uống vài ngụm, lòng vừa nôn nao vừa có một cảm giác bất an mơ hồ đang dần lớn lên, từ chính cách bà cụ tránh trả lời thẳng câu hỏi của tôi.
Tôi trả tiền, cảm ơn bà cụ lần nữa, rồi đi tiếp về phía cuối hẻm theo chỉ dẫn. Bước chân tôi chậm lại, không phải vì mệt, mà vì một linh cảm đang len vào ngực, thứ linh cảm tôi từng có lần đầu khi cầm chiếc đồng hồ của bà Hạnh trên tay, giờ quay lại mạnh hơn nhiều lần, như thể cơ thể tôi đã biết trước điều gì đó mà đầu óc tôi vẫn còn chưa dám gọi tên.
Tôi dừng lại giữa hẻm một lúc, nhìn lại mảng sơn xanh rêu lộ ra ở góc cửa quán cà phê phía sau lưng mình, rồi mới tiếp tục bước đi. Con hẻm càng vào sâu càng vắng người hơn, tiếng ồn của khu chợ phía trước dần nhỏ lại, nhường chỗ cho một sự tĩnh lặng khác, gần với sự tĩnh lặng của một nơi thời gian trôi chậm hơn hẳn phần còn lại của thành phố. Tôi tự hỏi, có bao nhiêu câu chuyện như câu chuyện tôi đang tìm kiếm vẫn còn nằm im lặng sau những cánh cửa khép hờ dọc con hẻm này, chưa từng có ai đủ kiên nhẫn để gõ cửa hỏi thăm.
Tôi rẽ vào một góc hẻm khác, thấy vài chậu cây kiểng bày trước hiên nhà, một con mèo vàng nằm cuộn tròn ngủ trên bậc cửa, hoàn toàn thờ ơ với bước chân người qua lại. Cảnh vật bình yên đó, đối lập hẳn với sự nặng nề đang lớn dần trong lòng tôi, khiến tôi có cảm giác mình đang bước giữa hai thế giới cùng tồn tại trên cùng một con hẻm nhỏ.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 27 →