🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tối hôm đó, tôi về tới phòng trọ khi trời đã tối hẳn, người còn nguyên mùi bụi và dầu máy của khu chợ Dân Sinh vương lại trên áo. Tôi tắm rửa qua loa, thay bộ đồ ở nhà, rồi mới ngồi xuống bàn, vẫn còn cảm giác lâng lâng như người vừa đi một quãng đường dài mà không kịp nhận ra mình đã mệt tới đâu cho tới khi ngồi yên một chỗ. Tôi ngồi xuống bàn, lấy sổ tay ra, ghi lại toàn bộ những gì mình vừa nghe được từ anh Tòng, cẩn thận từng chi tiết nhỏ: tên "ông Sáu", vị trí tiệm cũ trong con hẻm sau lưng chợ, và câu chuyện về việc tiệm đóng cửa, chủ nhà thanh lý đồ.

Tôi ngồi nhìn trang giấy vừa viết một lúc lâu, cảm giác vừa hào hứng vì cuối cùng cũng có được một cái tên cụ thể, vừa nặng nề vì linh cảm mơ hồ rằng câu chuyện đằng sau cái tên đó không hề đơn giản như một tiệm buôn bán bình thường đóng cửa vì ế khách.

Điện thoại reo đúng chín giờ, màn hình hiện chữ "Mẹ", đúng giờ giấc quen thuộc mỗi tối.

"Con ăn cơm chưa?" Mẹ hỏi, câu mở đầu không đổi suốt bao nhiêu năm nay.

"Dạ ăn rồi mẹ." Tôi đáp, dù thật ra chưa ăn gì từ trưa, chỉ có ly trà đá ở khu chợ Dân Sinh và một ổ bánh mì vội vàng lúc chiều.

"Hôm nay con đi đâu mà tối mới về vậy, mẹ gọi hồi chiều không thấy bắt máy." Mẹ hỏi tiếp, giọng có chút lo lắng quen thuộc.

"Dạ con đi chơi với đồng nghiệp, cuối tuần mà mẹ, tụi con đi khu chợ đồ cũ chơi cho biết." Tôi nói, một nửa sự thật khoác lên hình dạng dễ chấp nhận hơn, thói quen tôi đã luyện thành thục sau hơn hai tháng sống trong hai lớp cuộc đời song song.

"Ừ, đi chơi cho khuây khoả cũng tốt, dạo này con làm việc nhiều quá, phải nghỉ ngơi chút." Mẹ nói, giọng nhẹ nhõm hẳn khi nghe tôi nhắc tới chuyện "đi chơi", như thể chỉ cần biết con gái mình có những khoảnh khắc thư giãn bình thường là đủ để mẹ yên tâm.

Chúng tôi trò chuyện thêm một lúc về những chuyện vặt vãnh: tiệm tạp hoá dạo này bán chạy hơn nhờ có thêm vài mặt hàng mới, Gia Bảo vừa thi giữa kỳ xong, điểm số tạm ổn, hàng xóm nhà mình mới sửa lại mái nhà sau đợt mưa lớn tuần trước. Những câu chuyện nhỏ nhặt, đời thường, nhưng nghe chúng, tôi cảm thấy lòng mình dịu lại, như được neo vào một thực tại quen thuộc, ổn định, khác hẳn với thế giới đầy những cái tên xa lạ và những manh mối mờ mịt tôi vừa bước chân vào suốt cả ngày hôm nay.

"Con nhớ ăn uống đàng hoàng nha, đừng để bụng đói vậy hoài, hại sức khoẻ lắm." Mẹ dặn dò trước khi cúp máy, câu dặn dò tôi đã nghe không biết bao nhiêu lần trong đời nhưng chưa bao giờ thấy chán.

"Dạ con biết rồi mẹ, mẹ cũng giữ sức khoẻ nha, đừng thức khuya quá." Tôi đáp, rồi cúp máy, ngồi lại một mình trong căn phòng trọ nhỏ, ánh đèn bàn học vàng ấm chiếu xuống cuốn sổ tay vẫn còn mở.

Tôi nhìn lại những dòng chữ mình vừa viết, cái tên "ông Sáu" nằm giữa trang giấy, được viết đậm hơn những chữ khác vì tôi đã tô lại nét bút vài lần trong lúc suy nghĩ. Tôi nghĩ tới mẹ, tới cuộc trò chuyện vừa rồi, tới cách mẹ luôn tìm được sự yên tâm trong những điều nhỏ nhặt nhất, và tôi tự hỏi, nếu một ngày mẹ biết hết những gì tôi đang làm, mẹ sẽ còn tìm được sự yên tâm đó nữa không, hay tôi sẽ phải học cách mang gánh nặng này một mình cho tới khi mọi chuyện kết thúc, dù kết thúc đó là gì, tôi cũng chưa thể hình dung ra được vào lúc này.

Tôi tắt đèn bàn, nằm xuống giường, nhưng chưa ngủ ngay. Tôi nghĩ tới hình ảnh anh Tòng cầm chiếc đồng hồ lên xoay xoay trong tay lúc chiều, cách anh nhắc tới "ông Sáu" nhẹ tênh như nhắc tới bất kỳ ai khác từng có mặt ở khu chợ này rồi biến mất theo năm tháng. Với anh Tòng, đó chỉ là một thương vụ mua bán bình thường, một cái tên thoáng qua trong hàng trăm cái tên khác anh từng gặp trong nghề. Nhưng với tôi, cái tên đó đang dần trở thành trung tâm của một điều gì đó lớn hơn rất nhiều, và tôi chưa biết chắc mình đã sẵn sàng đối diện với nó tới đâu.

Tôi tắt đèn bàn học, kéo mền lên tới ngang vai, nhưng còn nằm thức thêm một lúc lâu, nghe tiếng quạt trần quay đều trên đầu, lòng vừa hồi hộp vừa lo lắng, như thể mình vừa mở ra một cánh cửa mà chưa biết chắc phía sau còn bao nhiêu cánh cửa khác đang chờ.

Hết Chương 25

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 26
← TrướcTiếp →