🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Theo chỉ dẫn của bà chủ quán nước, tôi đi ngược lại, qua khu chợ nhỏ bán vải, rẽ phải, và cuối cùng cũng thấy được tấm bảng hiệu chữ đỏ đã bạc màu vì nắng mưa: "Vựa Tòng Phát — Thu Mua Đồ Cũ Các Loại." Cửa vựa mở rộng, bên trong chất cao ngất những món đồ cũ đủ loại, từ tủ lạnh, quạt máy, cho tới xe đạp, khung giường, và ở một góc riêng, một kệ nhỏ bày đầy đồng hồ treo tường và đồng hồ đeo tay cũ. Ánh nắng buổi trưa lọt qua mấy khe hở trên mái tôn, rọi thành từng vệt sáng xuyên qua lớp bụi lơ lửng trong không khí, khiến cả không gian vựa trông như một sân khấu cũ kỹ đang chờ một cảnh diễn nào đó chưa ai viết ra.

Tôi bước vào, một người đàn ông trung niên, dáng người chắc nịch, da rám nắng, đang ngồi trên chiếc ghế nhựa giữa vựa, tay cầm cuốn sổ ghi chép, ngẩng lên nhìn tôi. "Cô tìm gì vậy?"

"Dạ chú là chủ Vựa Tòng Phát ạ?" Tôi hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh dù tim đang đập nhanh hơn hẳn.

"Ừ, tui là Tòng đây, cô cần mua gì hay bán gì?" Ông đứng dậy, phủi tay lên quần.

"Dạ cháu không mua bán gì, cháu muốn hỏi thăm chú một chuyện, về một lô đồ chú từng bán cho một công ty thu thập dữ liệu, khoảng năm 2020." Tôi nói, cố diễn đạt sao cho nghe hợp lý nhất, không quá đáng ngờ.

Anh Tòng nhíu mày, có vẻ ngạc nhiên. "Chuyện gì kỳ vậy, cô là ai, làm ở đâu mà hỏi chuyện đó?"

"Dạ cháu làm bên một công ty công nghệ, tụi cháu đang rà soát lại nguồn dữ liệu cũ, thấy có nhắc tới vựa của chú, nên cháu muốn xác minh lại cho rõ ràng thôi ạ." Tôi giải thích, một nửa sự thật được chọn lọc cẩn thận.

"À, cái đó chắc hồi tui chụp hình đống đồ tồn kho, đăng bán sỉ qua mấy hội nhóm Facebook, chắc có ai đó lấy hình của tui rồi bán lại cho công ty nào đó, tui cũng không rành mấy chuyện dữ liệu dữ liếc." Anh Tòng gãi đầu, có vẻ không mấy bận tâm.

"Chú có nhớ lô đồng hồ trong hình đó tới từ đâu không ạ?" Tôi hỏi, giọng cố giữ vẻ tự nhiên nhất có thể.

Anh Tòng nhìn tôi một lúc, rồi đi tới kệ đồng hồ cũ, cầm lên một chiếc, xoay xoay trong tay. "Đồng hồ này hả, hồi đó tui mua nguyên một lô từ một tiệm đóng cửa, chủ nhà thanh lý hết đồ còn sót lại. Tiệm nhỏ thôi, gần khu này, tiệm ông Sáu."

Tôi khựng lại, cảm giác cả người đông cứng trong một giây. "Ông Sáu ạ? Chú còn nhớ tên đầy đủ không ạ?"

"Trời, lâu quá rồi tui đâu nhớ hết, chỉ nhớ tên tiệm với người ta hay gọi ổng là ông Sáu, sửa đồng hồ mát tay lắm, hồi xưa khách đông nghẹt, sau này ế dần rồi đóng cửa hồi nào không ai để ý." Anh Tòng đáp, đặt chiếc đồng hồ trở lại kệ. "Tiệm đóng cửa lâu rồi, chủ nhà kêu tui qua dọn hết đồ còn lại, tính tiền công theo cân, tui mua trọn gói, trong đó có cả mớ đồng hồ này, phần lớn tui bán lại lẻ, còn dư ít cái không ai mua, để luôn trên kệ cho có màu."

Tôi đứng lặng một lúc, nhìn quanh cái vựa chất đầy đồ cũ, cố hình dung cái ngày anh Tòng tới dọn tiệm, những chiếc đồng hồ với tag giấy vẫn còn buộc nguyên, chưa ai kịp tháo ra, được chất lên xe chở đi như bất kỳ món đồ vô chủ nào khác.

"Tiệm ông Sáu đó giờ ở đâu ạ, chú còn nhớ địa chỉ không?" Tôi hỏi, giọng hơi run.

"Gần đây thôi, cách vựa tui chừng năm phút đi bộ, trong con hẻm sau lưng khu chợ. Giờ chắc người ta cho thuê lại làm gì đó khác rồi, không biết còn giữ nguyên hình dạng cũ không." Anh Tòng nói, rồi nhìn tôi với ánh mắt tò mò hơn. "Mà cô hỏi kỹ vậy, có liên quan gì tới ông Sáu hả?"

"Dạ cháu chỉ đang tìm hiểu thêm thôi ạ." Tôi đáp, cảm ơn anh Tòng, rồi bước ra khỏi vựa, đầu óc quay cuồng với cái tên vừa nghe được. Ông Sáu. Một cái tên rất đỗi bình thường, một cách gọi thân mật kiểu miền Nam, nhưng lần đầu tiên sau hơn hai tháng, tôi đã có một con người thật, không còn là một dòng dữ liệu, không còn là một cái tag giấy mờ nhoè trong ảnh, mà là một người có tên, có tiệm, có một cuộc đời đã từng ở đây.

Tôi đứng ngoài cửa vựa một lúc, nhìn lại con hẻm nhỏ dẫn vào khu chợ, cố hình dung khoảng cách năm phút đi bộ anh Tòng vừa nhắc tới. Chỉ năm phút thôi, mà suốt hơn hai tháng qua, tôi đã đi một quãng đường xa hơn thế rất nhiều lần để tới được đây: từ một ticket lẻ trên màn hình, qua một cuốn sổ tay giấu kín trong ngăn kéo, qua những cuộc gặp vội vã với anh Bình, qua một buổi sáng lạc đường giữa mê cung những con hẻm không tên. Tôi lấy điện thoại ra, định gọi cho anh Bình báo tin ngay, rồi lại thôi, cất điện thoại vào túi, tự nhủ chuyện này cần được ghi lại cẩn thận bằng bút trước, trước khi biến thành một dòng tin nhắn có thể bị đọc lướt qua và quên mất.

Hết Chương 24

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 25
← TrướcTiếp →