🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng thứ Bảy, tôi chạy xe tới khu chợ Dân Sinh, nằm sâu trong lòng quận 1, một khu vực tôi chưa bao giờ ghé qua dù đã sống ở thành phố này gần cả đời. Khác hẳn với những con phố hiện đại tôi quen thuộc quanh văn phòng, khu này mang một không khí cũ kỹ, chen chúc, những dãy sạp hàng bày bán đủ thứ đồ cũ, đồ nghề, linh kiện điện tử, dụng cụ sửa chữa từ thời nào tôi cũng không đoán được.

Tôi dựng xe ở một bãi giữ xe nhỏ đầu chợ, đi bộ vào bên trong, mũi lập tức bị bao trùm bởi mùi dầu máy, mùi kim loại gỉ sét, mùi bụi của những món đồ đã nằm im lâu năm trên kệ. Tiếng người mặc cả, tiếng búa gõ kim loại từ đâu đó vọng lại, tiếng radio cũ phát nhạc bolero từ một sạp hàng, tất cả hoà vào nhau tạo thành một thứ âm thanh nền đặc trưng không giống bất kỳ nơi nào tôi từng tới.

Tôi hỏi thăm vài người bán hàng đầu chợ về "Vựa Tòng Phát", phần lớn lắc đầu không biết, một vài người chỉ tay mơ hồ về một hướng nào đó trong mê cung những con hẻm nhỏ chia cắt khu chợ thành vô số ngóc ngách. Tôi đi theo hướng chỉ, rẽ qua vài con hẻm, mỗi bước chân đều khiến tôi cảm thấy mình đang lạc vào một thế giới khác, nơi thời gian dường như trôi chậm hơn so với nhịp sống ngoài kia.

Tôi đi ngang qua một sạp bán toàn ốc vít và bù loong đủ cỡ đựng trong những cái thau nhôm móp méo, một sạp khác bày la liệt những cái radio cũ, đầu đĩa, ti vi CRT đã ngừng sản xuất từ lâu, và một sạp chỉ chuyên bán dây điện, ổ cắm, phích cắm đủ loại quốc gia, như thể cả thế giới đồ điện tử cũ kỹ đều đổ dồn về đây để chờ một cuộc đời thứ hai. Tôi dừng lại trước một sạp bán đồ điện cũ, hỏi một người đàn ông trung niên đang ngồi sửa một cái quạt máy. "Chú ơi, chú có biết Vựa Tòng Phát ở đâu không ạ?"

"Tòng Phát hả, đi thẳng, quẹo trái chỗ có cái cột điện sơn đỏ, thấy cái vựa to to là nó đó." Ông chỉ tay, không ngẩng đầu lên, vẫn chăm chú với con vít trên tay.

Tôi cảm ơn, đi theo hướng chỉ, nhưng khi tới chỗ cột điện sơn đỏ, tôi lại không chắc mình đã rẽ đúng hướng, những con hẻm ở đây trông na ná nhau, không có bảng tên đường rõ ràng, không hiện lên chính xác trên bất kỳ ứng dụng bản đồ nào tôi thử mở ra. Tôi đứng lại giữa hẻm, nhìn quanh, cảm thấy hơi bối rối, một cảm giác lạ lẫm với một người vẫn quen làm việc trong một thế giới mọi thứ đều được định vị chính xác tới từng mét.

Tôi ghé vào một quán nước nhỏ bên đường, gọi một ly trà đá, ngồi xuống chiếc ghế nhựa thấp, để đầu óc dịu lại một chút trước khi tiếp tục tìm kiếm. Bà chủ quán, một người phụ nữ lớn tuổi, nhìn tôi với ánh mắt tò mò. "Cô tìm gì ở đây vậy, trông không giống dân quen khu này."

"Dạ cháu tìm Vựa Tòng Phát, chú kia chỉ đường mà cháu đi lạc mất rồi." Tôi cười, hơi ngại ngùng.

"À, Tòng Phát hả, gần đây thôi, để tui chỉ cho." Bà đứng dậy, ra đứng ngoài cửa quán, chỉ tay về một hướng khác hẳn hướng tôi vừa đi. "Đi ngược lại chút, qua cái chợ nhỏ bán vải, rẽ phải, thấy cái bảng hiệu chữ đỏ là tới."

Tôi uống hết ly trà đá, cảm ơn bà, rồi tiếp tục lên đường theo chỉ dẫn mới. Ngồi nghỉ chân ít phút ở quán nước đó, tôi chợt nhận ra mình đang bước vào một thế giới có logic hoàn toàn khác với thế giới tôi vẫn quen, một thế giới không được số hoá, không có định vị GPS chính xác, chỉ tồn tại qua trí nhớ và lời truyền miệng của những con người đã sống ở đây qua nhiều thập kỷ. Và tôi hiểu, nếu muốn tìm ra sự thật đằng sau những chiếc đồng hồ ấy, tôi sẽ phải học cách di chuyển trong chính cái thế giới đó, chậm rãi hơn, kiên nhẫn hơn, khác hẳn với tốc độ tôi vẫn quen mỗi ngày trước màn hình máy tính.

Tôi đứng dậy khỏi chiếc ghế nhựa thấp, cảm ơn bà chủ quán lần nữa, rồi bước ra con hẻm nắng đã lên gắt hơn. Có một cảm giác lạ len vào tôi lúc đó, không hẳn là hồi hộp, gần với một sự tôn trọng bất chợt dành cho cái thế giới mình đang bước vào — nơi mọi thứ đều có một câu chuyện đằng sau, một chủ nhân cũ, một lý do vì sao nó nằm ở đây thay vì bị vứt bỏ từ lâu. Tôi nghĩ, có lẽ chính vì cái thế giới này quá nhiều lớp lang, quá nhiều thứ không được ghi chép lại đầy đủ, mà một điều gì đó, hoặc một ai đó, mới có thể lặng lẽ biến mất khỏi nó mà không ai kịp nhận ra.

Hết Chương 23

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 24
← TrướcTiếp →