🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Thứ Hai, giờ nghỉ trưa, anh Bình nhắn tin bảo tôi ra khu vực cầu thang thoát hiểm gặp anh, chỗ ít người qua lại nhất trong toà nhà. Tôi lên đó, thấy anh đã đứng chờ sẵn, tay cầm một chiếc USB nhỏ, vẻ mặt căng thẳng hơn mọi lần trước, tóc còn rối hơn thường ngày như thể vừa vùi đầu vào máy tính suốt cả buổi sáng không nghỉ.

Cầu thang thoát hiểm vắng lặng, chỉ có ánh đèn báo thoát hiểm màu xanh nhạt và tiếng dội lại của bước chân trên nền bê tông. Tôi khép nhẹ cánh cửa sắt phía sau lưng, để tiếng ồn từ hành lang chính không lọt vào.

"Anh tìm được rồi." Anh nói, giọng hạ thấp dù xung quanh không có ai. "Anh lục lại trong kho lưu trữ hợp đồng cũ, tìm ra file hoá đơn công ty thanh toán cho VietData Labs năm 2021, mua một gói dữ liệu huấn luyện cho tính năng chống hàng nghi vấn. Trong file đính kèm, có một bảng kê nguồn cung cấp."

"Có tên cụ thể không anh?" Tôi hỏi, tim đập nhanh.

Anh Bình gật đầu, lôi điện thoại ra, mở một tấm ảnh chụp lại màn hình laptop, phóng to một đoạn văn bản. "Đây, dòng này: bảy mươi hai phần trăm ảnh trong gói dữ liệu được VietData Labs thu mua từ một nguồn duy nhất, ghi tên 'Vựa Tòng Phát', địa chỉ khu vực chợ Dân Sinh, quận 1."

Tôi đọc đi đọc lại dòng chữ đó trên màn hình điện thoại anh, cảm giác như vừa chạm được vào một mảnh đất cứng sau một quãng dài chỉ toàn bơi trong những khoảng trống mơ hồ. "Vựa Tòng Phát. Chợ Dân Sinh."

"Đó là khu chuyên mua bán đồ cũ, đồ nghề, linh kiện điện tử, khá nổi tiếng, chị em có biết khu đó không?" Anh Bình hỏi.

"Em nghe tên chứ chưa từng tới." Tôi đáp, đầu óc đã bắt đầu tính toán xem cuối tuần này mình có thể sắp xếp thời gian tới đó được không.

"Anh không đi cùng em được đâu, rủi ro quá lớn nếu có ai nhìn thấy anh xuất hiện ở một chỗ liên quan trực tiếp tới nguồn dữ liệu này." Anh nói, giọng có chút áy náy. "Nhưng anh sẽ hỗ trợ em từ xa, có gì em cứ nhắn."

Tôi gật đầu, hiểu được sự thận trọng của anh, dù trong lòng cũng cảm thấy một chút cô đơn khi biết từ đây trở đi phần lớn hành trình này mình sẽ phải tự bước một mình. "Cảm ơn anh, thật sự cảm ơn anh nhiều."

Anh Bình xoay người định đi, rồi dừng lại, quay đầu nhìn tôi một lần nữa. "Ngọc Anh, anh muốn em biết một điều. Anh không kể chuyện này ra vì thấy có lỗi, dù đúng là anh có lỗi thật. Anh kể vì em là người duy nhất trong công ty này thật sự dừng lại đủ lâu để nhìn thấy nó. Phần lớn người khác, kể cả anh trong suốt năm năm qua, chỉ lướt qua và để nó trôi."

Câu nói đó ở lại trong đầu tôi suốt cả buổi chiều, không phải vì nó xoá đi được sự nặng nề của những gì tôi đang mang, mà vì nó cho tôi một cảm giác mới, khác với nỗi sợ và sự cô đơn vẫn đeo bám suốt hai tháng qua: cảm giác rằng việc mình đang làm, dù nhỏ bé, dù chưa ai công nhận, vẫn có ý nghĩa với ít nhất một người khác ngoài chính mình.

Tôi quay lại bàn làm việc, mở bản đồ trên điện thoại, gõ tìm "chợ Dân Sinh", nhìn những chấm đỏ hiện lên khu vực quận 1, cách văn phòng tôi không xa, chỉ chừng mười lăm phút chạy xe. Tôi lưu vị trí lại, tính toán trong đầu lịch trình cuối tuần, và lần đầu tiên sau nhiều tuần, tôi cảm thấy mình đang tiến gần tới một cái gì đó thật, không còn là những giả thuyết mơ hồ hay những cái tên trôi nổi trên màn hình nữa, mà là một địa chỉ cụ thể, một nơi tôi có thể tự mình bước chân tới.

Tôi ngồi lại bàn làm việc, cố tập trung vào mấy ticket còn tồn đọng buổi sáng, nhưng đầu óc cứ quay về câu nói của anh Bình lúc nãy. Tôi nghĩ, có lẽ phần lớn những sai sót lớn trong đời không bắt đầu từ một quyết định độc ác nào, mà chỉ từ một khoảnh khắc mệt mỏi, vội vàng, khi người ta chọn cách nhanh nhất để xong việc thay vì cách đúng đắn nhất. Anh Bình của năm 2021 không khác gì tôi của tháng trước, cả hai đều từng chọn con đường dễ đi hơn, chỉ là hậu quả của anh lớn hơn nhiều, và kéo dài hơn nhiều, so với những gì tôi từng phải gánh.

Hết Chương 22

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 23
← TrướcTiếp →