Sáng thứ Bảy, tôi tự lái xe máy tới địa chỉ cũ trên đường Cách Mạng Tháng Tám mình đã ghi lại trong sổ tay, không hẹn trước ai, không báo ai biết mình đang đi đâu, chỉ nhắn Linh một câu ngắn "đi công chuyện riêng, chiều gặp" để cô khỏi thắc mắc nếu gọi mà không thấy tôi bắt máy.
Con đường Cách Mạng Tháng Tám sáng thứ Bảy đã đông xe cộ, nắng bắt đầu gắt dần trên những mái tôn dọc hai bên đường. Tôi dừng xe trước một dãy nhà cao tầng xen lẫn nhà phố cũ, đối chiếu số nhà ghi trong sổ tay với các bảng hiệu treo trước cửa, mất gần mười phút mới xác định đúng địa chỉ. Toà nhà đó nhìn từ ngoài không có gì đặc biệt, một khối bê tông xám đã cũ, vài mảng tường bong tróc lộ ra lớp gạch bên dưới.
Địa chỉ dẫn tôi tới một toà nhà văn phòng nhỏ năm tầng, tầng trệt giờ là một cửa hàng bán đồ nội thất, không còn dấu vết gì của công ty VietData Labs từng được ghi trong trang giới thiệu cũ. Tôi hỏi thăm nhân viên cửa hàng, một cô gái trẻ lắc đầu, nói mình mới làm ở đây hơn một năm, không biết trước đó tầng này là gì.
Tôi đi vòng ra phía sau toà nhà, tìm bảo vệ giữ xe, một chú trung niên ngồi trong cái chòi nhỏ cạnh cổng, đang xem tin tức trên điện thoại. "Chú ơi, chú có biết công ty VietData Labs từng thuê văn phòng ở đây không ạ, khoảng bốn năm trước?"
Chú bảo vệ nhíu mày, nghĩ một lúc. "À, có, công ty đó ở tầng ba, dọn đi hồi hai năm trước rồi, nghe nói giải thể luôn, giờ không biết ở đâu. Hồi đó có mấy người hay tới đây làm việc, tôi cũng không nhớ rõ mặt ai, chỉ nhớ họ hay chở hàng lỉnh kỉnh lên xuống thang máy, mấy cái thùng giấy to."
"Chú có biết họ chuyển đồ đi đâu không ạ, hay còn ai liên lạc được không?" Tôi hỏi tiếp, dù biết cơ hội nhận được câu trả lời hữu ích rất mỏng manh.
"Cái đó tôi chịu, lâu quá rồi." Chú lắc đầu, quay lại với điện thoại của mình.
Tôi đứng ngoài toà nhà một lúc, nhìn lên tầng ba giờ đã trở thành văn phòng của một công ty khác, cửa kính phản chiếu ánh nắng buổi sáng, không còn gì để lần theo từ chỗ này nữa. Tôi lấy điện thoại ra, chụp vài tấm ảnh mặt tiền toà nhà, không rõ để làm gì, chỉ là một thói quen ghi chép đã ăn sâu vào tôi từ khi cuộc điều tra này bắt đầu.
Ngồi trên xe, tôi nhắn tin cho anh Bình, kể lại chuyến đi vô ích sáng nay. Anh trả lời sau vài phút: "Anh có cách khác. Đợi anh tra lại trong hệ thống lưu trữ hợp đồng cũ của công ty, có thể còn giữ hoá đơn giao dịch với VietData Labs, trong đó biết đâu có ghi tên nhà cung cấp gốc mà họ mua lại dữ liệu."
Tôi đọc tin nhắn đó, cảm thấy một tia hy vọng nhỏ nhen lên giữa buổi sáng thất bại. "Anh tìm được thì báo em liền nha anh."
"Ừ, để anh thử, nhưng chuyện này nhạy cảm, anh phải làm cẩn thận, không thể tra công khai qua hệ thống chung được, sợ để lại dấu vết." Anh nhắn lại, rồi im lặng.
Tôi chạy xe về nhà, dọc đường ghé qua một quán nước nhỏ ngồi nghỉ, gọi một ly trà đá, nhìn dòng người qua lại trên phố cuối tuần. Tôi nghĩ tới cảm giác đứng trước một toà nhà không còn dấu vết gì của thứ mình đang tìm, một cảm giác quen thuộc hơn tôi tưởng — giống hệt cảm giác đứng trước dòng thông báo hệ thống lạnh lùng "không đủ dữ liệu để định giá" mỗi lần mở một ticket đồng hồ cơ. Có lẽ đó chính là điều khiến cả cuộc điều tra này trở nên khó chịu tới vậy: mọi dấu vết đều dẫn tới những khoảng trống, những cánh cửa đã đóng, những con người đã rời đi từ lâu, để lại phía sau chỉ một cái tên trên một dòng dữ liệu không ai còn nhớ rõ ý nghĩa.
Tôi uống hết ly trà đá, trả tiền, rồi tiếp tục chạy xe về nhà, lòng vừa nặng nề vì một buổi sáng không thu được gì, vừa âm ỉ một niềm tin rằng chỉ cần kiên nhẫn thêm một chút, cánh cửa tiếp theo sẽ mở ra.
Trên đường về, tôi ghé ngang một hiệu photocopy nhỏ, in lại tấm ảnh chụp mặt tiền toà nhà lúc sáng, kẹp vào giữa trang sổ tay bên cạnh dòng ghi chú về VietData Labs, như một cách đánh dấu một chặng đường đã đi qua, dù chưa mang lại kết quả gì cụ thể. Tôi tự nhủ, có lẽ không phải mọi manh mối đều dẫn thẳng tới đích, có những manh mối chỉ để xác nhận rằng một cánh cửa đã thật sự đóng lại, và mình cần tìm một cánh cửa khác.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 22 →