🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Chiều thứ Sáu, Linh kéo tôi đi ăn ngay khi vừa hết giờ làm, không cho tôi kịp viện cớ bận việc như mấy lần trước. "Đi, hôm nay không cho chị từ chối, tui phát hiện quán bún riêu ngon xỉu gần đây."

Quán nằm trên một vỉa hè nhỏ cách công ty vài dãy nhà, bàn ghế nhựa thấp kê sát nhau, hơi nóng từ nồi nước lèo bốc lên nghi ngút giữa không khí chiều muộn đang dịu dần. Bà chủ quán đứng nấu ngay sát bàn khách, tay thoăn thoắt múc từng vá riêu cua đỏ au thả vào tô, mùi mắm tôm và rau kinh giới quyện vào nhau thơm nức cả một góc vỉa hè. Chúng tôi ngồi xuống, gọi hai tô đầy đủ, thêm chả và đậu hũ chiên.

"Chị dạo này đỡ căng hơn hồi tháng trước rồi ha." Linh nói, húp một muỗng nước lèo, mắt nheo lại vì nóng.

"Vậy hả?" Tôi cười, dù trong lòng biết rõ mình không hề đỡ căng hơn, chỉ là căng theo một cách khác, âm thầm hơn, không còn hiện rõ ra ngoài mặt như trước.

"Ừ, hồi đó chị hay thở dài, giờ đỡ hẳn." Linh gắp một miếng chả bỏ vào tô tôi. "Ăn đi, nguội hết bây giờ."

Tôi ăn, nghe Linh kể chuyện cuối tuần trước đi Vũng Tàu với bạn trai, chuyện xe hết xăng giữa đường phải đẩy bộ gần một cây số, chuyện cãi nhau vì chọn quán ăn tối không hợp ý cả hai. Những câu chuyện nhỏ, không có gì to tát, nhưng nghe chúng, tôi thấy lòng mình dịu lại một chút, như được nhúng vào một dòng nước mát giữa một ngày dài đầy những con số, những đoạn log, những cái tên công ty lạ hoắc.

"Chị có bồ chưa?" Linh hỏi bất chợt, giọng tò mò thật lòng.

"Chưa, lo làm còn không hết thời gian đâu mà bồ bịch." Tôi đáp, cười trừ.

"Vậy hồi này chị hay đi đâu tối tối, tui thấy chị hay nhắn tin bí mật lắm nha." Linh nheo mắt trêu, không biết mình đang chạm gần tới sự thật tới mức nào.

Tôi khựng lại nửa giây, rồi cười xoà. "Đâu có, việc riêng thôi, để bữa nào rảnh kể em nghe."

Câu đó tôi đã nói không biết bao nhiêu lần trong hai tháng qua, mỗi lần đều mang một ý nghĩa hơi khác, nhưng luôn cùng chung một mục đích: giữ Linh ở ngoài vòng nguy hiểm mà tôi đang dần bước sâu vào. Tôi nhìn cô húp nốt muỗng nước lèo cuối cùng, khuôn mặt vô tư không chút gợn, và tôi thấy mừng vì điều đó, dù cùng lúc cũng thấy một chút cô đơn len vào, kiểu cô đơn của người đang mang một bí mật quá nặng để chia sẻ với người mình quý mến nhất ở nơi làm việc.

Ăn xong, chúng tôi đi bộ về phía trạm xe buýt, trời đã ngả sang chạng vạng, đèn đường bắt đầu bật sáng từng cụm dọc con phố. Linh huýt sáo một giai điệu quen thuộc, bước đi thong thả, còn tôi đi chậm hơn một nhịp phía sau, mắt nhìn theo bóng cô đổ dài trên vỉa hè, nghĩ tới cái địa chỉ cũ trên đường Cách Mạng Tháng Tám mình vừa tra được tối hôm trước, không biết cuối tuần này tới đó sẽ gặp được gì, hay chỉ là một cánh cửa khoá im lìm không ai còn nhớ tới.

"Cảm ơn em nha, hôm nay vui." Tôi nói, khi tới chỗ rẽ, mỗi người một hướng về nhà.

"Ơ, có gì đâu mà cảm ơn, bạn bè mà." Linh cười, vẫy tay, rồi quay đi.

Tôi đứng lại một lúc, nhìn theo bóng Linh khuất dần sau góc phố, gió chiều thổi nhẹ mùi bún riêu còn vương trên áo, rồi mới quay xe nổ máy, chạy về hướng ngược lại. Bữa bún riêu chiều nay không giải quyết được gì trong đầu tôi, không thêm được manh mối nào, nhưng nó cho tôi một điều khác, thứ tôi nhận ra mình đang cần hơn cả những manh mối: một buổi tối được là chính mình, không cần giấu diếm, dù chỉ trong vài giờ ngắn ngủi trước khi quay lại với gánh nặng đang chờ sẵn.

Về tới phòng trọ, tôi ngồi xuống bàn, mở lại sổ tay, viết thêm một dòng ngắn trước khi tắt đèn đi ngủ: "VietData Labs — địa chỉ cũ trên Cách Mạng Tháng Tám, chưa rõ còn hoạt động. Cuối tuần thử đi xem." Tôi gấp sổ lại, đặt lên bàn, nằm xuống giường trong bóng tối, nghe tiếng xe cộ ngoài đường thưa dần, và nghĩ, có lẽ ngày mai mọi thứ sẽ rõ ràng hơn một chút, dù tôi chưa từng dám chắc điều đó sẽ đúng.

Trước khi ngủ, tôi còn kịp nhắn cho Linh một câu cảm ơn ngắn vì bữa bún riêu chiều nay, nhận lại ngay một biểu tượng cười lớn kèm dòng chữ "mai lại đi nữa nha chị." Tôi mỉm cười nhìn màn hình, cất điện thoại lên đầu giường, và thiếp đi nhanh hơn tôi tưởng.

Hết Chương 20

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 21
← TrướcTiếp →