🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Vài ngày sau đêm hội đáng nhớ, bà Tư được mời tới một buổi họp chính thức với ban giám hiệu để

hoàn thiện các thủ tục công nhận tầng bảy là "mô hình nội trú thí điểm". Bà kể lại cho tôi nghe sau

đó, giọng vẫn còn nguyên vẹn sự xúc động của ngày hôm ấy.

Trong buổi họp, khi được hỏi vì sao bà lại tha thiết bảo vệ tầng bảy tới vậy, bà đã quyết định kể

một phần câu chuyện của chính mình, câu chuyện về năm một chín tám tám, về lời thề năm xưa, về mất

mát bà từng trải qua khi còn là sinh viên. Bà không kể hết mọi chi tiết, không nhắc tới "cái lệ" hay

biển số kỳ diệu, chỉ kể về giá trị của một cộng đồng biết sống thật với nhau, về bài học bà đã học

được từ chính những mất mát của bản thân.

Ban giám hiệu, dù không thể hiểu hết chiều sâu câu chuyện của bà, vẫn cảm nhận được sự chân thành

và tâm huyết trong từng lời bà nói. Cuối buổi họp, quyết định chính thức được thông qua bằng văn

bản: tầng bảy dãy Nguyệt Quế sẽ được giữ nguyên trạng, trở thành mô hình nội trú thí điểm của

trường, với bà Tư tiếp tục vai trò quản lý, được cấp thêm ngân sách để duy trì và cải thiện điều

kiện sinh hoạt mà không làm mất đi giá trị nguyên bản của toà nhà.

Khi trở về tầng bảy, bà gọi riêng tôi và Bách xuống văn phòng nhỏ của bà. Chúng tôi ngồi xuống,

lòng đầy háo hức chờ đợi.

"Cô có một điều muốn ngỏ ý với hai đứa." Bà nói, giọng trang trọng khác thường. "Cô đã lớn tuổi

rồi, không biết còn giữ được tầng này bao lâu nữa. Cô muốn tìm người kế thừa, học cách đọc biển,

học cách giữ tầng, để cái lệ này còn được tiếp nối qua nhiều thế hệ sau."

Bà nhìn tôi và Bách, ánh mắt đầy tin tưởng. "Bách đã làm việc này với cô hai năm rồi, cô muốn con

tiếp tục. Còn Linh, cô muốn mời con cùng học, cùng làm người giữ tầng thế hệ mới với Bách, nếu con

đồng ý."

Tôi nhớ lại ngày đầu tiên đặt chân tới tầng bảy này, một cô gái mười tám tuổi ôm ba lô bạc màu,

không hề biết rằng mình sắp bước vào một hành trình sẽ thay đổi hoàn toàn cách mình nhìn nhận về ý

nghĩa của một nơi chốn thuộc về. Từ một người luôn tin rằng mình ổn khi ở một mình, không cần ai

nhớ mặt, giờ đây tôi đang được trao cơ hội trở thành người gìn giữ chính điều đã dạy tôi bài học

ngược lại hoàn toàn.

Tôi sững người trước lời đề nghị bất ngờ này, tim đập nhanh vì xúc động lẫn vinh dự. "Con... con

đồng ý ạ. Con sẽ cố gắng học hỏi thật tốt."

Bách nhìn tôi, một nụ cười ấm áp hiếm hoi nở trên môi anh, một sự đồng thuận không cần nói thành

lời. Bà Tư gật đầu hài lòng, đôi mắt bà ánh lên một niềm vui khó tả, như thể vừa trút bỏ được một

phần gánh nặng đã đè lên vai suốt bao nhiêu năm.

Buổi tối hôm đó, cả phòng 711 quây quần trước cửa, cùng nhau viết thêm một lớp mới vào tấm biên

niên sử đã gắn bó với chúng tôi suốt một năm học đầy biến động. Tôi cầm bút, viết tên cả bốn người,

kèm theo một dòng ngắn gọn ghi lại những gì chúng tôi đã cùng nhau trải qua và học được.

"Chừa khoảng trống cho nhóm sau nữa nha." Thư nhắc, mỉm cười đầy ý nghĩa.

Tôi gật đầu, cố tình để lại một khoảng trắng phía dưới, một sự chuẩn bị có chủ đích cho những thế

hệ sinh viên tiếp theo sẽ tới sống ở phòng 711 này, tiếp nối một truyền thống mà giờ đây tôi đã

hiểu rõ ý nghĩa sâu xa của nó.

Bách đứng nhìn lớp giấy mới, rồi quay sang cả phòng, nói khẽ câu nói quen thuộc, nhưng lần này,

giọng anh không còn mang sắc thái cảnh báo hay bí ẩn như những lần trước, mà là một lời chúc, một

sự khẳng định đầy tự hào.

"Cái lệ của tầng không cần ai tin, chỉ cần ai thật." Anh nói.

Cả bốn chúng tôi, không hẹn mà cùng, đồng thanh lặp lại câu nói ấy, lần đầu tiên trong suốt một năm

học, câu nói được cất lên không phải từ một mình Bách, mà từ cả bốn trái tim đã cùng nhau học được

ý nghĩa thật sự của nó.

Tôi nhìn quanh căn phòng nhỏ đã trở thành nhà thật sự của mình, nhìn tấm biển số sáng rực rỡ ngoài

cửa, nhìn ba người bạn đã cùng tôi đi qua biết bao thăng trầm, và cảm nhận một sự bình yên trọn vẹn

mà tôi chưa từng có được trong suốt mười tám năm cuộc đời mình trước khi đặt chân tới nơi này.

Đêm đó, trước khi ngủ, tôi ngồi viết một dòng dài vào cuốn sổ tay nhỏ của mình, ghi lại toàn bộ

hành trình một năm học vừa qua: từ ngày đầu bỡ ngỡ, qua những đêm giao mùa kỳ diệu, qua những bí

mật lần lượt được nói ra, qua nỗi đau mất mát của phòng 715, qua câu chuyện của bà Tư, và giờ đây,

tới vai trò mới tôi vừa được trao. Tôi gấp cuốn sổ lại, đặt cạnh gối, lòng tràn đầy biết ơn vì đã

được là một phần của tất cả những điều này.

Hết Chương 49

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 50
← TrướcTiếp →