🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Cuối tháng Năm, đêm giao mùa cuối cùng của học kỳ hai, cả tầng bảy tự phát tổ chức một buổi tụ họp

nhỏ ngoài hành lang, không ai đứng ra kêu gọi chính thức, chỉ là một sự đồng lòng tự nhiên hình

thành sau những gì cả tầng đã cùng nhau trải qua suốt năm học vừa qua.

Đèn dây nhỏ được giăng dọc hành lang, ánh sáng lấp lánh phản chiếu lên những cánh cửa gỗ sơn xanh

rêu quen thuộc. Mỗi phòng góp một món ăn, một chút đồ uống, biến hành lang vốn yên tĩnh mọi ngày

trở thành một không gian ấm áp, rộn ràng tiếng cười nói.

Kim Chi mang theo loa nhỏ, phát những bản nhạc nhẹ nhàng làm nền, không còn máy quay livestream nào

xuất hiện tối hôm đó, chỉ có những cuộc trò chuyện chân thành giữa những con người đã gắn bó với

nhau qua bao thăng trầm. Hai sinh viên năm nhất thay chỗ phòng 715 cũng hoà mình vào không khí vui

vẻ, dần trở nên thân thuộc với mọi người xung quanh.

Bách đi vòng quanh, tự tay treo thêm vài dây đèn nhỏ ở những góc còn thiếu sáng, thỉnh thoảng dừng

lại trò chuyện với từng phòng, một hình ảnh khác hẳn chàng trai kiệm lời, hay giữ khoảng cách mà

tôi từng biết những ngày đầu năm học. Hạo bận rộn nướng vài xiên thịt trên chiếc bếp than nhỏ mượn

được từ phòng bên cạnh, mùi thơm lan toả khắp hành lang, thu hút không ít ánh mắt thèm thuồng của

những sinh viên đi ngang qua.

Tôi đứng giữa hành lang, nhìn quanh khung cảnh ấm áp này, lòng tràn ngập một cảm xúc khó tả. Đây

chính xác là hình ảnh mà tôi từng mơ ước khi còn bé, một nơi mà mọi người thật sự nhớ mặt nhau,

thật sự quan tâm tới nhau, không phải chỉ là những người hàng xóm tình cờ sống chung một khu vực.

Đúng nửa đêm, đánh dấu thời khắc giao mùa chính thức, tôi cảm nhận một luồng hơi ấm quen thuộc lan

toả từ phía cửa phòng mình. Cả bốn chúng tôi, đang đứng giữa đám đông, đồng loạt quay lại nhìn.

Tấm biển số 711 đang sáng rực rỡ, rực rỡ hơn bất kỳ lần nào tôi từng chứng kiến, kể cả đêm giao mùa

đầu tiên đầy kỳ diệu ấy. Ánh sáng lan toả đều khắp, không còn một khoảng mờ nào, hai chữ số hiện

lên sắc nét, ấm áp, như một lời khẳng định chắc nịch cho tất cả những gì chúng tôi đã cùng nhau trải

qua.

"Đẹp quá..." Thư thốt lên, giọng nghẹn ngào vì xúc động.

Giữa lúc cả nhóm đang say sưa ngắm nhìn khoảnh khắc kỳ diệu đó, điện thoại bà Tư đột nhiên reo lên.

Bà đứng ở góc hành lang, nghe máy, gương mặt bà dần chuyển từ vẻ chờ đợi căng thẳng sang một niềm

vui khó kìm nén.

"Dạ, cảm ơn thầy nhiều lắm." Bà nói vào điện thoại, giọng run run vì xúc động, rồi cúp máy, quay

lại nhìn cả đám đông đang tụ họp, nước mắt bắt đầu lăn dài trên má bà.

"Trường đồng ý rồi." Bà nói, giọng vỡ oà. "Tầng bảy được giữ lại làm mô hình nội trú thí điểm,

không bị đưa vào diện cải tạo dịch vụ nữa!"

Cả hành lang như bùng nổ trong tiếng reo hò vui sướng. Mọi người ôm chầm lấy nhau, tiếng cười xen

lẫn tiếng khóc vui mừng vang khắp không gian nhỏ bé nhưng ấm áp này. Tôi ôm chặt lấy Thư, cả hai

cùng khóc, cùng cười, không kìm được cảm xúc dâng trào.

Hạo và Bách cũng ôm nhau, những cái vỗ vai mạnh mẽ thể hiện niềm vui khó diễn tả bằng lời. Kim Chi

đứng gần đó, nước mắt lăn dài, nắm chặt tay hai bạn cùng phòng của mình, một hình ảnh hoàn toàn

khác biệt so với cô gái luôn giữ hình ảnh hoàn hảo trước ống kính mà tôi từng biết.

Giữa niềm vui chung đó, tôi chợt nhìn về phía bà Tư, thấy bà đã lặng lẽ lùi ra một góc hành lang

riêng, đứng đó khóc một mình, không phải tiếng khóc đau buồn, mà là những giọt nước mắt của một

người cuối cùng cũng được chứng kiến thành quả của ba mươi sáu năm gìn giữ, âm thầm chờ đợi.

Tôi bước lại gần bà, không nói gì, chỉ nhẹ nhàng đứng cạnh, để bà biết mình không đơn độc trong

khoảnh khắc xúc động này. Bà quay sang nhìn tôi, nở một nụ cười qua làn nước mắt, một nụ cười chứa

đựng cả một hành trình dài đằng đẵng của niềm tin chưa từng lung lay, dù phải chờ đợi tới tận hôm

nay mới được đền đáp trọn vẹn.

"Ba mươi sáu năm rồi con." Bà nói khẽ, giọng vẫn còn run. "Cô cứ nghĩ, tới lúc cô nghỉ hưu, chắc

tầng này cũng bị phá mất, chẳng còn ai nhớ. Không ngờ..."

Bà không nói hết câu, chỉ lắc đầu nhẹ, đưa tay lau nước mắt. Tôi nắm lấy bàn tay bà, siết nhẹ, cảm

nhận rõ sự run rẩy vẫn còn sót lại từ cơn xúc động chưa nguôi. Phía sau lưng chúng tôi, tiếng nhạc,

tiếng cười nói vẫn tiếp tục vang lên rộn rã, ánh đèn dây lấp lánh phản chiếu trong đôi mắt còn ngấn

lệ của bà, vẽ nên một khung cảnh mà tôi biết chắc, mình sẽ không bao giờ quên được trong suốt quãng

đời còn lại của mình.

Hết Chương 48

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 49
← TrướcTiếp →