Những gì xảy ra trong văn phòng thầy Khoa sáng hôm đó, tôi chỉ được biết lại sau này, qua lời kể
của chính bà Tư, người đã nghe ông thuật lại khi hai bên trao đổi về kết quả cuối cùng. Nhưng câu
chuyện ấy, khi tôi nghe được, đã in sâu vào tâm trí tôi tới mức tôi có thể hình dung ra từng chi
tiết như thể chính mình đã có mặt ở đó.
Văn phòng thầy Khoa nằm ở tầng ba toà nhà hành chính, gọn gàng, ngăn nắp, với những chồng hồ sơ xếp
thẳng hàng trên kệ. Sáng hôm đó, ông ngồi sau bàn làm việc, tay cầm bản kiến nghị vừa được đại diện
sinh viên tầng bảy nộp lên, ban đầu chỉ định lướt qua như bao văn bản thông thường khác.
Nhưng khi lật tới trang danh sách chữ ký đính kèm, ông khựng lại. Con số quá lớn so với những gì
ông từng dự đoán, hàng trăm chữ ký từ khắp các tòa nhà trong khu ký túc xá, không chỉ riêng tầng
bảy, kèm theo cả một video được chia sẻ rộng rãi trên mạng xã hội sinh viên.
Ông ngồi lặng một lúc lâu, mở lại chính bản báo cáo khảo sát mình đã soạn thảo trước đó, dòng chữ
"không ai thật sự gắn bó với tòa cũ, hoàn toàn khả thi để chuyển đổi công năng" đập vào mắt ông với
một sự chói tai khác thường so với những gì ông vừa đọc được.
Ông không phải người dễ dàng thay đổi quyết định, đặc biệt khi đã đầu tư nhiều công sức vào kế
hoạch nâng cấp cơ sở vật chất này, một kế hoạch gắn liền với chỉ tiêu thành tích quan trọng cho con
đường quy hoạch cán bộ của ông. Nhưng con số thực tế trước mắt buộc ông phải đối diện với một sự
thật khó chối cãi: báo cáo của chính mình đã sai.
Ông gọi thư ký vào, yêu cầu tổng hợp lại số liệu chính xác về mức độ ủng hộ, đối chiếu với báo cáo
cũ. Cả buổi sáng, ông ngồi trầm ngâm trước màn hình máy tính, những ngón tay gõ nhẹ lên bàn phím
rồi lại dừng, một sự do dự hiếm khi xuất hiện ở người đàn ông luôn quyết đoán này.
Đây không phải là một sự thay đổi vì cảm động trước điều gì đó huyền bí, ông hoàn toàn không tin
vào những câu chuyện về "cái lệ" hay biển số phát sáng mà một vài sinh viên thì thầm với nhau. Đơn
giản, ông là một người làm việc dựa trên dữ liệu, và dữ liệu trước mắt ông lúc này đang nói lên một
điều hoàn toàn khác với những gì ông từng kết luận.
Buổi chiều, ông triệu tập một cuộc họp nhỏ với vài đồng nghiệp trong phòng, trình bày lại vấn đề
một cách thẳng thắn. "Số liệu thực tế cho thấy mức độ gắn bó của sinh viên với tầng bảy dãy Nguyệt
Quế cao hơn nhiều so với đánh giá ban đầu của tôi. Tôi nghĩ chúng ta cần xem xét lại đề xuất cải
tạo khu vực này."
Một vài đồng nghiệp tỏ ra ngạc nhiên trước sự thay đổi quan điểm đột ngột này, nhưng không ai phản
đối gay gắt, bởi những con số và bằng chứng ông đưa ra đều thuyết phục, khó có thể bác bỏ.
Tối hôm đó, thầy Khoa gọi điện cho bà Tư, người ông biết rõ luôn quan tâm sâu sắc tới tầng bảy này.
"Tôi vừa nhận được đơn kiến nghị của các em sinh viên." Ông nói, giọng điềm đạm nhưng chân thành.
"Tôi sẽ trình lên cấp trên xem xét lại. Không hứa trước kết quả, nhưng tôi sẽ nói đúng những gì tôi
vừa thấy được qua số liệu thực tế."
Ở đầu dây bên kia, bà Tư im lặng một lúc lâu, giọng bà khi cất lên mang một sự xúc động không giấu
được. "Cảm ơn thầy đã lắng nghe."
Cúp máy, bà đứng lặng trong văn phòng nhỏ của mình khá lâu, ánh mắt nhìn ra khung cửa sổ nơi ánh
đèn phòng 711 vẫn còn sáng dù đã khuya, một sự chờ đợi đầy hy vọng sau bao nhiêu năm tháng âm thầm
gìn giữ một điều mà bà chưa từng dám tin sẽ có ngày được nhìn nhận công bằng bởi chính hệ thống
hành chính vốn không hề biết tới sự tồn tại của nó.
Tin tức về việc thầy Khoa xem xét lại kế hoạch nhanh chóng lan tới tầng bảy qua lời kể của bà, mang
theo một tia hy vọng mới cho cả bốn chúng tôi, dù chưa ai dám chắc chắn hoàn toàn về kết quả cuối
cùng sẽ ra sao.
Tối đó, cả phòng ngồi bàn tán không ngớt về tin vui bất ngờ này. "Vậy là còn hy vọng thiệt rồi."
Hạo nói, giọng phấn khởi hiện rõ. Thư gật đầu lia lịa, mắt sáng lên đầy lạc quan. Chỉ có Bách là
vẫn giữ một sự thận trọng nhất định, nhắc nhở cả phòng rằng đây mới chỉ là bước đầu, kết quả cuối
cùng vẫn còn phụ thuộc vào quyết định của cấp trên, chưa thể vội mừng trọn vẹn.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 48 →