Suốt ba ngày sau đó, cả bốn chúng tôi chia nhau đi khắp tầng bảy, gõ cửa từng phòng, trình bày về
bản kiến nghị, xin chữ ký ủng hộ. Buổi chiều đầu tiên, tôi và Thư phụ trách dãy phòng bên trái,
trong khi Hạo và Bách đảm nhận dãy bên phải.
Phần lớn các phòng đều đồng ý ký ngay không cần giải thích nhiều, bởi ai cũng ít nhiều cảm nhận
được sự đặc biệt của tầng bảy này, dù không phải ai cũng biết về "cái lệ" thật sự đứng đằng sau.
"Tầng này thân thiện lắm, tụi em ký ủng hộ liền." Một sinh viên năm hai nói, cầm bút ký ngay không
chút do dự.
Có phòng còn mời chúng tôi vào uống nước, hỏi han thêm về nội dung kiến nghị, góp ý sửa vài câu chữ
cho thuyết phục hơn. Có phòng khác, dù ban đầu còn ngần ngại vì sợ dính líu tới chuyện "nhạy cảm"
với nhà trường, sau khi nghe Thư giải thích cặn kẽ về giá trị lịch sử và lý do chính đáng của bản
kiến nghị, cũng vui vẻ đặt bút ký tên, xua tan hẳn nỗi lo ban đầu.
Khi tới cửa phòng 707, tôi hơi ngập ngừng, không chắc Kim Chi sẽ phản ứng ra sao. Nhưng ngay khi
thấy tôi, cô đã chủ động mở cửa mời vào, ánh mắt đầy nhiệt tình.
"Linh, đưa đơn đây, chị ký ngay." Cô nói, cầm bút ký tên mình một cách dứt khoát, không chút đắn
đo.
Không dừng lại ở đó, Kim Chi còn đề xuất một điều khiến tôi bất ngờ. "Để chị làm một video kêu gọi
mọi người ủng hộ, lần này chị làm thật, không dàn dựng gì hết."
Tối hôm đó, Kim Chi đăng tải một video hoàn toàn khác với phong cách quen thuộc của cô: không
trang điểm cầu kỳ, không ánh đèn lung linh, chỉ là một đoạn ghi hình đơn giản, chân thành, kể về
những kỷ niệm cô có với tầng bảy, về giá trị cộng đồng nơi đây, kêu gọi mọi người ký tên ủng hộ giữ
lại toà nhà.
Video nhanh chóng lan truyền trong cộng đồng sinh viên trường, thu hút sự chú ý và ủng hộ đông đảo
hơn tôi từng dám mơ tới. Nhiều sinh viên từ các tòa khác cũng chủ động tìm tới xin ký tên, dù họ
chưa từng sống ở tầng bảy này.
Hai sinh viên năm nhất mới chuyển vào thay chỗ phòng 715 cũng hào hứng ký tên, dù chỉ mới sống ở
đây được vài tháng. "Tụi em thấy phòng này khác lạ, ấm hơn mấy phòng khác thiệt, dù tụi em không
biết lý do là gì." Một trong hai bạn nói, giọng chân thành.
Tôi mỉm cười, không giải thích thêm, chỉ cảm ơn và ghi nhận chữ ký của họ vào danh sách đang ngày
càng dài thêm. Tôi hiểu, đây chính xác là cách mà "cái lệ" vẫn luôn vận hành, lan toả không phải
qua lời giải thích, mà qua chính cảm nhận chân thật của những người đã từng sống, từng ghé qua nơi
này.
Ba ngày trôi qua nhanh chóng trong sự bận rộn nhưng đầy hy vọng. Tối cuối cùng trước khi chính thức
nộp đơn lên phòng công tác sinh viên, cả bốn ngồi lại, đếm tổng số chữ ký đã thu thập được.
"Đủ rồi." Bách nói, đặt tập giấy dày cộp xuống bàn, giọng anh vừa nhẹ nhõm vừa hồi hộp. "Giờ chỉ
còn chờ coi họ có chịu nghe không thôi."
Tôi nhìn xấp giấy dày với hàng trăm chữ ký, lòng tràn ngập một niềm tự hào khó tả. Dù kết quả cuối
cùng có ra sao, tôi biết, chúng tôi đã làm hết sức mình, đã biến một nỗi sợ hãi thầm lặng thành một
hành động cụ thể, một tiếng nói tập thể đủ mạnh để không thể bị phớt lờ dễ dàng.
Đêm đó, trước khi ngủ, tôi nhìn tấm biển số phòng mình, thấy nó sáng rực rỡ hơn bất kỳ lúc nào kể
từ đêm giao mùa đầu tiên, như đang phản chiếu đúng tinh thần đoàn kết mà cả tầng bảy vừa cùng nhau
thể hiện suốt mấy ngày qua.
Tôi lật giở lại từng trang chữ ký, đọc tên từng người đã góp phần vào hành trình này: từ những
người bạn thân thiết như Kim Chi, tới những sinh viên xa lạ chỉ nghe qua câu chuyện đã sẵn lòng ủng
hộ. Tôi chợt nhận ra, "cái lệ của tầng" có lẽ chưa bao giờ chỉ giới hạn trong phạm vi một căn phòng
nhỏ, mà từ lâu đã âm thầm len lỏi, chạm tới trái tim của bất cứ ai từng đi ngang qua và cảm nhận
được hơi ấm thật sự của nơi này.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 47 →