Buổi chiều đó, tôi thấp thỏm chờ Bách trở về từ văn phòng bà Tư, lòng lo lắng không yên. Khi anh
xuất hiện ở cửa phòng, gương mặt anh không hề mang vẻ nặng nề như tôi lo sợ, trái lại có phần nhẹ
nhõm lạ thường.
"Sao rồi anh?" Tôi hỏi ngay, kéo anh vào phòng.
Bách ngồi xuống, kể lại cuộc trò chuyện với bà Tư. "Bà không phạt tao đâu. Bà chỉ nói, bà đã đợi
ngày này từ lâu rồi. Bà nói, có lẽ đã tới lúc tầng bảy này không cần giữ bí mật nữa, mà cần tự
mình đứng lên quyết định tương lai của chính nó."
Cả Hạo và Thư, đang ngồi gần đó, cũng xúm lại lắng nghe với vẻ ngạc nhiên xen lẫn nhẹ nhõm.
"Ý bà là sao?" Thư hỏi, tò mò.
"Bà nói, thay vì tiếp tục chờ cái lệ tự cứu tụi mình khỏi chuyện cải tạo, tụi mình nên tự hành
động, bằng con đường hành chính thật, đúng như những gì trường vẫn vận hành." Bách giải thích,
giọng đầy quyết tâm mới mẻ.
Tôi nhớ lại buổi tối cách đây không lâu, khi Thư từng nôn nóng muốn hành động ngay còn Bách lại
khuyên nên chờ đợi, một cuộc tranh luận từng khiến cả phòng căng thẳng. Giờ đây, cả hai người đều
đã tìm được điểm chung, không phải vì một trong hai đã nhượng bộ hoàn toàn, mà vì cả bốn chúng tôi
đã cùng nhau trưởng thành qua từng biến cố, để hiểu được đúng thời điểm nào là thời điểm chín muồi
nhất cho hành động.
Cả bốn nhìn nhau, một sự đồng thuận không cần lời nói hình thành ngay lập tức. "Vậy tụi mình làm
đơn kiến nghị thật đi." Hạo đề xuất, giọng dứt khoát.
"Đúng rồi, giờ là lúc thích hợp nhất." Thư gật đầu tán thành, không còn chút nôn nóng thái quá như
lần đề xuất trước đây, mà là một sự quyết tâm chín chắn hơn nhiều.
Cả phòng bắt tay vào soạn thảo đơn kiến nghị ngay tối đó, mỗi người góp một phần ý tưởng. Thư, với
vốn từ ngữ phong phú từ ngành Ngôn ngữ Anh, giúp soạn câu chữ sao cho vừa thuyết phục vừa trang
trọng. Hạo tính toán, liệt kê những lý do thực tế về giá trị lịch sử và kiến trúc của tầng bảy.
Bách bổ sung những chi tiết về giá trị cộng đồng, về tinh thần gắn kết đặc biệt của sinh viên nơi
đây.
Tôi ngồi đó, nhìn cả ba người bạn của mình làm việc hăng say, lòng tràn ngập một niềm tự hào và
biết ơn khó tả. Đến lượt mình, tôi cầm bút, viết dòng đầu tiên của bản kiến nghị chính thức, tay
hơi run vì hồi hộp lẫn xúc động.
"Kính gửi Ban Giám hiệu và Trung tâm Quản lý Ký túc xá..." Tôi đọc to những gì mình vừa viết, giọng
run run nhưng đầy quyết tâm.
Cả phòng góp ý, chỉnh sửa qua lại tới tận khuya, cuối cùng cũng hoàn thành một bản kiến nghị đầy
đủ, trình bày rõ ràng lý do vì sao tầng bảy, dãy Nguyệt Quế, xứng đáng được giữ lại nguyên trạng
thay vì bị cải tạo thành phòng dịch vụ, kèm theo những dẫn chứng cụ thể về giá trị lịch sử, văn hoá,
và cộng đồng mà nơi này đã bồi đắp qua nhiều thế hệ sinh viên.
"Giờ mình cần thu thập chữ ký ủng hộ từ càng nhiều sinh viên càng tốt." Bách nói, ánh mắt anh sáng
lên một tia hy vọng mới. "Càng nhiều người ký, đơn của tụi mình càng có sức nặng."
Tôi cầm bút, ký tên mình vào dòng đầu tiên của danh sách chữ ký đính kèm, nét chữ hơi run nhưng
chắc chắn. Tôi ngẩng lên nhìn ba người bạn của mình, những người đã cùng tôi trải qua biết bao
thăng trầm suốt gần một năm học vừa qua.
"Mình làm cùng nhau nghen." Tôi nói, giọng đầy cảm xúc.
Không ai đáp lại bằng lời, chỉ lần lượt cầm bút ký tên mình ngay sau tên tôi, một cử chỉ giản dị
nhưng mang ý nghĩa lớn lao, đánh dấu sự khởi đầu của một cuộc vận động mà chúng tôi tin tưởng, dù
kết quả ra sao, cũng sẽ là minh chứng rõ ràng nhất cho những gì bốn người chúng tôi, và cả tầng
bảy này, đã cùng nhau xây dựng và gìn giữ suốt thời gian qua.
Đêm đó, trước khi ngủ, tôi đặt tờ đơn kiến nghị lên bàn học, nhìn nó dưới ánh đèn ngủ nhỏ, cảm nhận
một sự bình yên lạ thường xen lẫn hồi hộp. Dù chưa biết kết quả sẽ ra sao, tôi biết chắc một điều:
lần này, chúng tôi không còn chờ đợi một điều kỳ diệu tự tới cứu lấy mình nữa, mà đang chủ động
bước ra, dùng chính đôi tay và tiếng nói của mình để bảo vệ nơi chốn đã trở thành một phần không
thể thiếu trong cuộc đời mỗi người.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 46 →