🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Đêm hôm sau, khi Hạo và Thư đã ngủ say, Bách khẽ chạm vào vai tôi, ra hiệu ra ngoài hành lang nói

chuyện. Tôi theo anh bước ra, không khí đêm khuya se lạnh, chỉ có ánh đèn vàng hắt xuống hành lang

vắng người.

"Có chuyện gì vậy anh?" Tôi hỏi, thấy vẻ mặt anh nghiêm túc khác thường.

Bách hít một hơi thật sâu, như đang chuẩn bị tinh thần cho một quyết định lớn. "Tao muốn nói cho

mày nghe hết, về cái lệ, về cơ chế thật sự của nó, kể cả những phần tao chưa từng được phép nói."

Tôi khựng lại, hiểu ngay đây là điều anh đã giữ kín suốt từ ngày quen biết. "Nhưng anh đã thề với

bà Tư rồi mà, sao giờ lại..."

"Tao biết." Anh cắt lời, giọng cương quyết. "Nhưng sau khi nghe chuyện của cô tối qua, tao nhận ra,

tao thà mất lời thề còn hơn mất phòng này, mất tụi mày, vì im lặng đúng lúc không cần thiết."

Anh bắt đầu kể, giọng chậm rãi nhưng rõ ràng từng chữ. Anh kể về cách biển số đo lường mức độ chân

thành của cả phòng, không phải qua từng hành vi riêng lẻ mà qua tổng thể sự thật trong mối quan hệ

giữa các thành viên. Anh kể về cách phòng bị gộp khi biển mờ hoàn toàn, về quy trình đăng ký lại

liên quan trực tiếp tới cơ chế này. Anh kể về việc chính anh, năm nhất, suýt làm phòng mình mất

biển vì giấu một chuyện nhỏ, và cách anh chủ động thú nhận trước cả nhóm đã cứu được phòng, khiến

bà Tư chú ý và nhận anh làm người học việc giữ tầng từ đó.

"Bà dạy tao đọc biển, nhưng bắt tao thề không bao giờ nói thẳng cho ai, chỉ được gợi ý, để mỗi

phòng tự hiểu bằng cách sống, không phải bằng cách được dạy trước." Anh nói, giọng có chút tự trách.

"Tao giữ lời thề đó suốt hai năm, nhìn biết bao phòng vật lộn tự tìm hiểu, có phòng qua được, có

phòng không qua được, như 715."

Tôi lắng nghe từng lời, cảm nhận được sức nặng của những gì anh đang chia sẻ, không chỉ là thông

tin, mà là cả một gánh nặng tâm lý anh đã mang một mình suốt thời gian dài.

Anh kể thêm, giọng chùng xuống, về những đêm anh đứng nhìn biển số của các phòng khác mờ dần mà

không được phép nói gì, chỉ có thể âm thầm gõ ba nhịp lên cửa như bà Tư vẫn làm, hy vọng ai đó bên

trong sẽ tự nhận ra điều gì đó trước khi quá muộn. "Có những đêm tao đứng ngoài hành lang, nhìn ánh

sáng mờ dần qua khe cửa, mà tay tao cứ muốn gõ cửa vào nói thẳng hết mọi chuyện, nhưng tao không

dám, vì sợ phá vỡ đúng cái quy luật mà chính tao đang cố bảo vệ."

"Vậy sao giờ anh lại nói cho em?" Tôi hỏi, dù trong lòng đã phần nào đoán được câu trả lời.

"Vì tao sợ." Anh đáp thẳng, ánh mắt nhìn tôi trực diện. "Tao sợ lặp lại đúng sai lầm bà Tư từng

mắc, biết trước mà không nói kịp lúc cần thiết nhất. Tao nói cho mày nghe hết, kể cả phần tao không

được phép nói. Vì tao thà mất lời thề còn hơn mất phòng này."

Câu nói ấy khiến tim tôi nghẹn lại vì xúc động. Tôi hiểu, đây không chỉ là một hành động phá vỡ lời

hứa đơn thuần, mà là một sự lựa chọn có ý thức, đặt tình bạn và sự an toàn của cả phòng lên trên

mọi ràng buộc cá nhân anh từng gánh vác.

"Cảm ơn anh đã tin tưởng em." Tôi nói, giọng cũng nghẹn ngào không kém.

Chúng tôi đứng đó, trong không gian tĩnh lặng của hành lang đêm khuya, một khoảnh khắc gần gũi nhất

giữa hai chúng tôi kể từ ngày quen biết. Không có lời tỏ tình nào được nói ra, không có cử chỉ nào

vượt quá giới hạn của tình bạn, nhưng trong ánh mắt anh nhìn tôi lúc đó, tôi cảm nhận được một điều

gì đó ấm áp hơn nhiều so với những gì tôi từng cho phép mình nghĩ tới.

Sáng hôm sau, khi tôi còn đang ngái ngủ chuẩn bị đồ đi học, điện thoại Bách rung lên. Anh nghe máy,

gương mặt dần trở nên nghiêm túc. "Dạ, con xuống ngay ạ." Anh nói, rồi cúp máy, quay sang nhìn tôi.

"Bà Tư gọi tao xuống văn phòng. Bà biết tao đã nói cho mày nghe hết rồi." Anh nói, giọng bình thản

đón nhận hậu quả sắp tới, không hề có chút hối hận nào trong ánh mắt, chỉ có một sự sẵn sàng chấp

nhận bất cứ điều gì sẽ xảy ra tiếp theo.

Hết Chương 44

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 45
← TrướcTiếp →