🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Tối hôm sau, khi cả bốn đang chuẩn bị lên giường, có tiếng gõ cửa nhẹ, khác với ba nhịp quen thuộc

của bà Tư. Tôi mở cửa, thấy chính bà đứng đó, ánh mắt nghiêm trang nhưng ấm áp.

"Mấy đứa xuống phòng cô một chút được không? Cô muốn kể cho tụi con nghe một chuyện." Bà nói, giọng

mang một sự quyết tâm mà tôi chưa từng thấy ở bà trước đây.

Cả bốn theo bà xuống phòng nhỏ của bà ở tầng trệt, một căn phòng đơn sơ nhưng ấm cúng, kê một

chiếc giường gọn gàng, một bàn nhỏ, và một chiếc ấm nhôm móp một bên mà bà vẫn thường dùng pha trà.

Bà rót trà ra bốn chiếc chén nhỏ, mời chúng tôi ngồi xuống chiếc chiếu trải giữa phòng.

"Năm một chín tám tám, cô hai mươi tuổi, mới vào trường được một năm." Bà bắt đầu, giọng chậm rãi,

như đang lần giở lại từng trang ký ức đã ngủ yên suốt gần bốn mươi năm. "Lúc đó, dãy nhà này chưa

có tên Nguyệt Quế như bây giờ, tụi cô gọi nó là Dãy C cũ, xuống cấp lắm rồi, trường tính phá bỏ."

Bà kể, giọng đều đều nhưng chứa đựng một nỗi xúc động sâu sắc bên dưới. Cô và ba người bạn thân ở

phòng bảy trăm lẻ bảy, khi nghe tin dãy nhà sắp bị phá, đã cùng nhau phát động một phong trào nhỏ,

chứng minh với ban giám hiệu rằng đây là nơi sinh viên sống thật với nhau nhất, không như những

phòng khác chỉ đăng ký giữ chỗ rồi bỏ trống đi thuê trọ ngoài.

"Tụi cô thề với nhau, sẽ sống thật, sẽ giữ cho được cái dãy nhà này, dù phải trả giá gì." Bà nói,

đôi mắt dừng lại ở một điểm vô định trên nền chiếu, như đang thấy lại nguyên vẹn khung cảnh của bốn

mươi năm về trước. "Lời thề đó, lặp lại đủ nhiều đêm

giao mùa, đủ nhiều nước mắt thật, không hiểu sao lại thấm vào tầng bảy này như một luật riêng,

không ai ban cho nó, nó tự hình thành từ chính những gì tụi cô đã sống."

Bách ngồi im lặng, ánh mắt anh không rời khỏi bà Tư, như đang nghe lại một câu chuyện anh đã biết

một phần, nhưng lần này mới được nghe trọn vẹn.

"Rồi năm một chín chín mươi, năm hai của tụi cô, một trong bốn người bạn giấu chuyện gia đình ép

cưới giữa năm học." Giọng bà bắt đầu run nhẹ. "Ba đứa còn lại tụi cô biết chuyện, nhưng chọn im

lặng, không hỏi thẳng, không nói ra, vì nghĩ vậy là thương bạn, là giúp bạn đỡ khó xử."

Bà dừng lại, hớp một ngụm trà, đôi tay hơi run. "Nhưng chính cái im lặng đó, dù xuất phát từ

thương yêu, lại làm biển mờ dần, mờ dần, cho tới lúc không cứu được nữa. Phòng bị gộp. Bốn đứa tụi

cô tách bốn tòa khác nhau, không đứa nào còn liên lạc được với nhau tới bây giờ."

Nước mắt bà bắt đầu rơi, không kìm nén nữa. "Suốt mấy chục năm nay, cô ở lại đây làm nhân viên,

không đi làm xa như bạn bè cùng khoá, chỉ vì muốn còn ở gần cái nơi cuối cùng còn nhớ mặt tụi nó,

dù tụi nó giờ ở đâu, cô cũng không biết được nữa."

Cả bốn chúng tôi ngồi lặng, không ai dám lên tiếng, để cho câu chuyện của bà được trọn vẹn theo

đúng nhịp của nó. Cuối cùng, bà nhìn thẳng vào chúng tôi, nói ra câu mà bà chưa từng nói thẳng

trong suốt ba mươi sáu năm làm việc ở đây.

"Tôi từng mất phòng của mình." Bà nói, giọng vừa đau đớn vừa như trút được một gánh nặng đã đè lên

vai quá lâu.

Tôi không kìm được nước mắt, đưa tay nắm lấy bàn tay gầy guộc của bà. "Cô ơi, con xin lỗi vì đã

từng tò mò về tấm ảnh đó."

"Không, con không cần xin lỗi." Bà lắc đầu, siết nhẹ tay tôi. "Cô cảm ơn tụi con, vì đã cho cô cơ

hội kể ra được điều này, sau bao nhiêu năm chỉ giữ trong lòng một mình."

Bà nhìn cả bốn người, ánh mắt tràn đầy hy vọng lẫn quyết tâm. "Tụi con đang làm được điều mà cô

không kịp làm hồi đó. Đừng để im lặng thắng, dù là vì thương nhau đi chăng nữa. Hứa với cô đi."

"Tụi con hứa." Cả bốn chúng tôi đồng thanh đáp, giọng đều nghẹn ngào nhưng chắc chắn.

Bách siết chặt tay mình lại, ánh mắt anh ánh lên một quyết định gì đó rất lớn, như thể câu chuyện

vừa nghe đã khiến anh nhận ra điều gì đó anh cần phải làm, dù có phải trả giá bằng chính lời thề

anh đã giữ suốt hai năm qua.

Trước khi rời phòng bà, Thư ôm bà một cái thật chặt, không nói gì, chỉ để cái ôm ấy thay cho mọi

lời an ủi. Hạo cúi đầu cảm ơn bà, giọng nghẹn ngào hiếm thấy ở người vốn luôn mạnh mẽ. Tôi nhìn

quanh căn phòng nhỏ đơn sơ này lần cuối, nhìn chiếc ấm nhôm móp, nhìn xâu chìa khoá không khớp ổ

nào vẫn treo cạnh cửa, và hiểu ra, mỗi vật dụng nhỏ bé trong căn phòng này đều mang theo một phần

ký ức của ba mươi sáu năm bà đã sống, đã chờ đợi, đã âm thầm gìn giữ cho một nơi từng lấy đi của bà

những người bạn thân thiết nhất.

Đêm đó, khi trở về phòng, không ai trong chúng tôi nói được nhiều lời, chỉ lặng lẽ ngồi bên nhau,

để câu chuyện của bà Tư thấm sâu vào lòng mỗi người. Tôi nhìn ra cửa sổ, ánh trăng đêm ấy sáng vằng

vặc, chiếu xuống cả tầng bảy như đang lặng lẽ chứng kiến một điều gì đó vừa được hàn gắn sau ba

mươi sáu năm chờ đợi.

Hết Chương 43

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 44
← TrướcTiếp →