Sau khi kỳ thi cuối kỳ hai kết thúc, cả phòng có một khoảng thời gian nghỉ ngơi ngắn trước khi bước
vào những ngày cuối cùng của học kỳ. Chủ nhật đó, cả bốn quyết định dành trọn một ngày để dọn dẹp
lại toàn bộ phòng 711, một nghi thức nhỏ đánh dấu việc "làm mới" sau những sóng gió vừa qua.
"Dọn sạch sẽ đón may mắn." Thư tuyên bố, tay cầm chổi quét mạng nhện ở góc trần.
Hạo tháo cái quạt trần xuống lần cuối, lau chùi kỹ lưỡng từng cánh quạt, tra dầu mỡ cẩn thận để nó
chạy êm ru không còn tiếng kêu rè rè quen thuộc nữa. "Cái quạt này giờ chạy mượt như mới luôn đó."
Anh khoe, giọng đầy tự hào.
Ánh nắng buổi sáng chiếu xuyên qua khung cửa sổ vừa được lau sạch bụi, tạo thành những vệt sáng dài
trên nền gạch, khiến căn phòng vốn đã quen thuộc bỗng như khoác lên một diện mạo tươi mới. Tiếng
nhạc phát ra từ điện thoại của Thư vang lên rộn ràng, xen lẫn tiếng cười đùa, tiếng chổi quét, tiếng
nước lau nhà sột soạt, tạo nên một bản hoà tấu quen thuộc của một buổi dọn dẹp cuối tuần đầy ắp
sinh khí.
Tôi và Bách phụ trách sắp xếp lại sách vở, đồ đạc cá nhân, gấp gọn quần áo cho vào tủ ngăn nắp. Cả
phòng làm việc trong không khí vui vẻ, thỉnh thoảng dừng lại kể những kỷ niệm buồn cười từ đầu năm
học: chuyện nồi cơm nhão lần đầu nấu chung, chuyện Kim Chi mời quay video hôm mới gặp, chuyện đêm
đầu tiên chứng kiến biển số đổi màu.
"Nhớ hồi đó tao còn tưởng mày tưởng tượng ra hết á." Hạo nói với tôi, cười lớn. "Ai ngờ giờ chính
tao còn tin hơn cả mày nữa."
Cả phòng cười vang, nhắc lại từng chi tiết nhỏ đã trở thành những ký ức chung quý giá của bốn con
người từng xa lạ, giờ đây gắn bó với nhau như một gia đình thật sự. Giữa lúc dọn dẹp, Thư tìm thấy
tấm ảnh cả nhóm chụp chung hồi bữa cơm nấu lẩu đầu tiên, ảnh đã hơi nhoè vì được in tại một tiệm
ảnh nhỏ giá rẻ gần trường.
"Ê, dán cái này vào biên niên sử đi, cho có kỷ niệm." Cô đề xuất, mắt sáng lên hào hứng.
Cả phòng đồng ý ngay, dán tấm ảnh nhỏ vào một góc trống trên cửa, không phải lớp chính thức của
biên niên sử, chỉ là một góc riêng thêm vào, đánh dấu những khoảnh khắc vui vẻ của bốn người trong
suốt một năm học đầy biến động vừa qua.
Bách đứng ngắm tấm ảnh mới dán, gương mặt anh mang một nét dịu dàng hiếm thấy. "Chắc bà Tư sẽ thích
cái này." Anh nói khẽ, gần như tự nói với chính mình, không đủ lớn để cả ba người kia nghe rõ,
ngoại trừ tôi đang đứng gần anh nhất lúc đó.
Tôi nhìn anh, thắc mắc về câu nói ấy nhưng không hỏi ngay, chỉ cất giữ nó trong lòng như một manh
mối nhỏ khác cho câu chuyện lớn hơn mà tôi tin chắc sắp được hé lộ trong những ngày tới.
Buổi chiều, sau khi công việc dọn dẹp hoàn tất, căn phòng trông sáng sủa, gọn gàng hẳn lên, mang
một sinh khí mới mẻ. Cả bốn ngồi bệt xuống sàn nhà sạch bong, uống nước mát, ngắm nhìn thành quả
lao động của mình với sự hài lòng hiện rõ trên từng gương mặt.
"Cảm giác như bắt đầu lại từ đầu vậy." Tôi nói, nhìn quanh căn phòng đã trở nên thân thuộc hơn bao
giờ hết sau gần một năm gắn bó.
"Ừ, nhưng lần này mình có nhiều thứ hơn để bắt đầu, không phải từ con số không như hồi đầu năm."
Bách đáp, ánh mắt anh nhìn khắp phòng, dừng lại một chút ở tấm biên niên sử với lớp ảnh mới vừa
thêm vào, rồi mỉm cười, một nụ cười trọn vẹn, nhẹ nhõm, như đang chuẩn bị tinh thần cho một điều gì
đó quan trọng sắp diễn ra.
Hạo đứng dậy, vươn vai, ngáp một cái dài rồi tuyên bố mình đói bụng, đề nghị cả phòng đi ăn mừng
thành quả dọn dẹp bằng một chầu bún riêu ở quán quen gần cổng trường. Thư reo lên tán thành ngay
lập tức, kéo tay tôi đứng dậy. Chúng tôi khoá cửa phòng lại, nhìn tấm biển số sáng rõ lần cuối
trước khi xuống cầu thang, lòng ai cũng nhẹ nhõm, tràn đầy hy vọng về những gì còn lại của học kỳ
này, dù không ai biết trước, con đường phía trước vẫn còn không ít thử thách đang chờ đợi.
Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.
Chương 43 →