🚧 Ứng dụng đang phát triển (Beta) · Góp ý & liên hệ: [email protected]

Sáng hôm sau vụ cãi vã, tôi tỉnh dậy sớm, thấy Bách đã ngồi ở bàn học từ bao giờ, không phải đọc

sách như thường lệ, mà chỉ ngồi im, tay xoay cây bút chì cơ khí, ánh mắt nhìn ra cửa sổ nơi bình

minh vừa hé rạng.

"Anh về hồi nào vậy?" Tôi hỏi khẽ, không muốn đánh thức Hạo và Thư còn đang ngủ.

"Khuya, tao đi dạo một vòng cho đầu óc tỉnh táo lại." Anh đáp, giọng vẫn còn trầm.

Tôi nhìn qua phía giường Hạo và Thư, thấy cả hai vẫn còn ngủ say, gương mặt Hạo dù đang ngủ vẫn

phảng phất nét nhăn nhó, có lẽ vì cơn giận tối qua vẫn chưa tan hết ngay cả trong giấc mơ. Tôi khẽ

thở dài, lòng vừa lo lắng vừa hy vọng buổi sáng nay sẽ là cơ hội để cả bốn người ngồi lại, giải

quyết mọi khúc mắc trước khi chúng kịp ăn sâu thêm.

Chúng tôi ngồi im lặng một lúc, rồi Bách đứng dậy, bước tới bên bảng phân công việc nhà, cầm bút

lông xoá bảng cũ đi, viết lại vài dòng mới. "Tao nghĩ, tụi mình cần nói chuyện đàng hoàng, ngay khi

Hạo với Thư dậy."

Khi cả bốn đã tỉnh táo, ngồi quây quần quanh mâm cơm sáng đơn giản, không khí vẫn còn phần nào

gượng gạo từ tối hôm trước. Bách là người phá vỡ sự im lặng nặng nề đó trước tiên, một điều khác

hẳn thói quen ít nói thường ngày của anh.

"Tao nghĩ tụi mình cần nói rõ một chuyện." Anh bắt đầu, giọng chậm rãi nhưng chắc chắn. "Mâu thuẫn

thật, cãi nhau thật, không làm biển mờ. Cái làm biển mờ là sự im lặng sau đó, là khi tụi mình giả

vờ như không có chuyện gì xảy ra, thay vì đối mặt và giải quyết nó."

Hạo nhìn xuống chén cơm, giọng có phần ngượng ngùng. "Tao xin lỗi vì tối qua tao nói nặng lời với

Thư, với cả Linh nữa. Tao chỉ là quá mệt, quá căng thẳng, không kiểm soát được."

"Tao cũng xin lỗi vì làm đổ nước lên sách của mày." Thư đáp lại, giọng cũng dịu xuống, không còn

chút gay gắt nào của tối hôm qua. "Với lại, tao xin lỗi vì đã nói nặng lời lại."

Cả hai nhìn nhau, rồi bật cười nhẹ, một nụ cười xoá tan phần nào sự căng thẳng còn sót lại. Tôi

cũng lên tiếng, muốn góp phần vào không khí hàn gắn này. "Tao cũng xin lỗi vì đã nói câu không đúng

lúc, làm mọi chuyện căng thẳng hơn."

"Không, mày không có gì phải xin lỗi cả." Hạo xua tay, giọng chân thành. "Tại tao nói nặng với mày

trước."

Chúng tôi cùng cười, một tiếng cười nhẹ nhõm sau đêm căng thẳng vừa qua. Bách nhìn cả ba, rồi đề

xuất một nguyên tắc mới cho phòng. "Từ giờ, có gì khó chịu, dù nhỏ tới đâu, tụi mình nói ngay trong

ngày, không để dồn lại qua đêm. Được không?"

Cả ba đồng ý ngay, một sự đồng thuận không cần bàn cãi thêm, bởi ai cũng đã thấm thía bài học từ

đêm hôm trước về việc im lặng, dù không xuất phát từ ý xấu, vẫn có thể gây ra những vết rạn không

đáng có.

Đúng lúc chúng tôi vừa dứt lời, tôi liếc nhìn ra cửa, và không khỏi ngạc nhiên khi thấy tấm biển

số bắt đầu sáng trở lại ngay trước mắt, nhanh hơn bất kỳ lần nào tôi từng chứng kiến trước đây,

như thể nó đang phản ứng tức thì với chính lời hứa vừa được đưa ra.

"Tụi bây coi kìa!" Thư reo lên, chỉ tay về phía cửa.

Cả bốn cùng nhìn, chứng kiến ánh sáng lan toả trở lại trên hai chữ số quen thuộc, rõ nét hơn hẳn so

với tối hôm qua. Một cảm giác nhẹ nhõm tràn ngập trong lòng tôi, xen lẫn niềm tin mới mẻ rằng dù có

vấp ngã, chỉ cần biết đứng dậy và sửa chữa kịp thời, mọi thứ vẫn có thể được hàn gắn.

Bách đứng lặng nhìn biển số hồi lâu, rồi khẽ nói, giọng như đang neo về một điều gì đó rất xa trong

quá khứ, không hẳn với chúng tôi mà với chính bản thân mình. "Tao ước hồi một chín chín mươi có ai

nói với bà Tư đúng câu này." Câu nói của anh khiến cả ba chúng tôi im bặt, nhận ra, có lẽ, thời

điểm để nghe trọn vẹn câu chuyện của bà Tư đã gần kề hơn bao giờ hết.

Buổi sáng hôm đó, trước khi mỗi người tản ra chuẩn bị cho ngày thi cuối kỳ, Hạo còn nán lại ôm nhẹ

vai Thư một cái, một cử chỉ hoà giải không cần lời nói. Thư đáp lại bằng một cái nhéo tay đùa cợt,

cả hai cùng cười, không khí trong phòng đã trở lại hoàn toàn ấm áp như trước, thậm chí còn vững

vàng hơn, vì lần này, chúng tôi đã học được cách vượt qua một cơn giận thật sự, không phải chỉ

tránh né nó.

Hết Chương 41

Nội dung thuộc bản quyền © TruyệnCủaAI. Nghiêm cấm sao chép, đăng tải lại hoặc phân phối dưới mọi hình thức khi chưa được phép.

Chương 42
← TrướcTiếp →